Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

Những vật bất ly thân


18/11/2009 03:36:53

(SVVN) Tôi đã phát hiện ra rằng, danh tính của mình không phải là điều chắc chắn, rõ ràng và đương nhiên như mình tưởng. Bởi có những lúc, nếu ai đó buộc tôi chứng minh mình là ai, thì tôi không thể. Mọi chuyện bắt đầu khi tôi chuẩn bị phải trải qua một ca phẫu thuật.


Tôi cần có mặt ở bệnh viện lúc 5h15 sáng, tức là chúng tôi phải rời khỏi nhà lúc 3h45 sáng, cũng tức là chúng tôi phải dậy lúc 2h45 sáng. Mà tôi không thể ngủ được vào buổi đêm trước đó nên tôi coi như là đã thức trắng đêm.

Tôi rà soát lại tất cả các chi tiết trong đầu mình. Tôi rất lo lắng.
Về sau, tôi biết được rằng, khi cô y tá đo huyết áp cho tôi thì nó là 157/84 – rất cao.
- Anh hơi lo sợ phải không? – Cô y tá hỏi.

Tôi mỉm cười và cố lẩm bẩm trả lời rằng không sao cả, nhưng tôi… sợ quá nên nói chẳng thành câu. Và vào lúc đó, tôi cần phải nhớ những gì mình có thể làm, không thể làm và không nên làm. Để tất cả mọi thứ như ví, tiền và tư trang có giá trị ở nhà là lời khuyên của các bác sĩ. Tháo bỏ các loại đồ trang sức, ví dụ như như cái khuyên rốn của tôi, là điều bắt buộc.

Ôi trời, cả chìa khoá ôtô và điện thoại di động cũng phải bỏ ở nhà. Chính điều này làm tôi thấy bất an. Tôi đi đâu, lúc nào cũng liên tục kiểm tra chìa khoá xe ôtô và điện thoại.
Chúng tôi đến hơi muộn, và được đưa tới phòng đợi, rồi vài phút sau, tôi được dẫn vào phòng số 3. Trong đó thì tình hình càng tệ hơn.

- Anh hãy bỏ tất cả trang phục ra, cả đồ lót nữa – Một cô y tá nói. Rồi cô ấy chỉ vào một thiết bị nhỏ có đính một thứ như cái kẹp.

- Đây là thiết bị theo dõi. Anh hãy đính nó vào mình.

Rồi cô ấy quay người, kéo rèm lại và bỏ đi. Thôi được, bỏ trang phục ra và đính một thiết bị theo dõi… vào đâu? Tôi đã tháo khuyên rốn rồi nên có lẽ chả còn chỗ nào mà đính! Vừa lúc đó, cô y tá quay lại, đưa cho tôi một cái túi to và bảo bỏ tất cả tài sản cá nhân vào đó.

Trong vòng nửa giờ tiếp theo, có một số người vào gặp tôi và ai cũng hỏi những câu giống nhau:
- Tên anh?
- Ngày sinh?
- Anh vào đây làm gì?
- Anh được chỉ định điều trị như thế nào?

Tôi lặp đi lặp lại những câu trả lời, và chợt nhận ra rằng nếu bây giờ tôi có nói bừa một cái tên khác, có lẽ người ta cũng sẽ ghi và tôi hầu như không thể chứng minh được mình là ai.
Cô y tá ban đầu lại vào:

-Anh chuẩn bị được phẫu thuật. Chỉ là một ca đơn giản thôi, anh đừng lo. Người nhà anh đã làm xong các thủ tục, họ đều đang đợi anh ngoài kia, yên tâm nhé.

Tôi cũng nhận ra rằng tất cả những thứ mà tôi vẫn nghĩ là mình có, là quan trọng, luôn kè kè bên người tôi (có khi kể cả lúc ngủ), đều nằm trong cái túi lúc nãy: ví, điện thoại và chìa khoá xe.

Thực tế là, vào một ngày nào đó, chẳng thứ gì trong số những thứ đó là quan trọng nữa. Nhưng những mối liên kết con người với con người, giữa tôi với gia đình mình, thì chẳng cần gì chứng minh cả, nhưng vẫn luôn tồn tại.

Những con người mà tôi yêu thương sẽ luôn biết tôi là ai và họ cần làm gì cho tôi. Cho dù tôi chẳng cần giấy tờ, chẳng cần ví, điện thoại hay chìa khoá xe.

Những vết sẹo


18/11/2009 03:46:02

(SVVN) Tất cả các vết sẹo không bao giờ lành được chỉ vì chúng ta cứ liên tục “chọc” vào chúng.Nhưng nếu chúng ta nghĩ theo một cách khác, mỗi vết sẹo là một “dấu ấn” để chúng ta nhớ lại những cột mốc trong cuộc sống của mình, thì chúng sẽ “đẹp” hơn rất nhiều. Như mỗi lần tôi nhìn vết sẹo của mình, tôi lại được đi ngược lại thời thơ ấu.


“Tôi mới khám phá ra một điều này” – Tôi nói vậy.
“Thấy không, ngay cả khi chúng ta trưởng thành và già dặn rồi, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục học hỏi” – Anh bạn của tôi nói.

Câu chuyện là thế này. Hôm trước, tôi đưa chú chó Phil của mình tới phòng khám thú y. Khi vị bác sĩ bước vào phòng, tôi thấy ông ấy đi hơi khập khiễng.
“Bác sĩ sao thế ạ?” – Tôi hỏi.
“Ôi, là cái đầu gối của tôi. Người ta muốn tôi phải thực sự biết trân trọng cuộc phẫu thuật mà tôi sẽ phải chịu, nên người ta hoãn nó thêm một tháng nữa để tôi có thể chịu đựng thêm” – Vị bác sĩ đáp.

Đó là lần đầu tiên tôi thực sự cho một người khác xem “điểm yếu” của mình. Đó là một vết sẹo.
“Xem này, tôi cũng từng bị phẫu thuật một lần trên cánh tay”.
Mọi người ở nhà tôi luôn nói rằng vết sẹo đó trông chẳng có gì là ghê gớm. Nó đã lành lại “một cách đẹp đẽ”. Nhưng khi tôi cho vị bác sĩ xem, thì cô trợ lý của ông ấy kêu lên: “Eeewww! Trông sợ thế!”.

Có vẻ vết sẹo không lành lại “một cách đẹp đẽ” như gia đình tôi vẫn nói. Đó là khi tôi phát hiện ra một điều.
“Bác sĩ ạ, khi tôi còn nhỏ và bị ngã, tôi vẫn nhớ rằng mình cho tất cả bạn bè mình xem những vết xước hoặc vết sẹo vì tôi nghĩ như thế là “tuyệt”, là “cừ”. Có một vết sẹo ở tuổi đó cũng giống như một chiến tích lẫy lừng và bạn cần phải chia sẻ với bạn bè”.

Rồi tôi chỉ vào vết sẹo ở đường chân tóc, trên trán.
“Đó là khi tôi bị cửa đập trúng đầu” – Tôi nói một cách tự hào.
“Hay đấy, Bob” – vị bác sĩ cười vang.
“Thế rồi tôi lớn lên và có vẻ phù phiếm hơn thì phải. Hồi học Đại học, tôi tham gia vào một ban nhạc và không bao giờ muốn có vết sẹo nào trên khuôn mặt đẹp đẽ của mình” – Tôi nói mà cố không cười phá lên.

“Còn tôi, ở tuổi này, tôi đã gia nhập nhóm những người già luôn tự hào để so sánh các lần phẫu thuật, các chỗ đau và số thuốc mà tôi phải dùng” – Vị bác sĩ mỉm cười.

Chuyện đó không khó tưởng tượng. Tôi đã nhiều lần nghe thấy những người già cố “vượt mặt” bạn bè mình bằng cách khẳng định rằng những cơn đau của mình mới là tồi tệ hơn, hoặc mình phải phẫu thuật nhiều hơn người khác. Tôi đoán có lẽ người thắng cuộc là người chứng minh được rằng mình… ốm yếu nhất! Như vậy, họ có lý do để thấy chán nản.

Cũng tương tự như những người già, nhưng có nhiều người ở bất kỳ lứa tuổi nào, luôn dùng những “vết sẹo” thể chất và cả tâm lý như một sự nguỵ biện. Nguỵ biện về những điều mà họ không làm được, không thể vượt qua, giới hạn họ, để có một lý do cho việc mình không được hạnh phúc hay không đạt được những điều mình mong muốn.

“Quá mập”, “quá gầy”, “bố mẹ tôi rất khó tính”, “gia đình tôi rất lắm chuyện”, “kể từ hồi chúng tôi ly dị”… và đủ các lý do khác nữa.

Tất cả các vết sẹo không bao giờ lành được chỉ vì chúng ta cứ liên tục “chọc” vào chúng.

Nhưng nếu chúng ta nghĩ theo một cách khác, mỗi vết sẹo là một “dấu ấn” để chúng ta nhớ lại những cột mốc trong cuộc sống của mình, thì chúng sẽ “đẹp” hơn rất nhiều. Như mỗi lần tôi nhìn vết sẹo của mình, tôi lại được đi ngược lại thời thơ ấu.

Hãy nghĩ đến mẹ của bạn, người sẵn sàng đối mặt với vết sẹo cả về thể chất và tâm hồn, mãi mãi, khi sinh ra bạn.
Hãy nghĩ đến những người trong gia đình bạn, những người đủ yêu thương đến mức thấy cả những vết sẹo khủng khiếp nhất của bạn là đẹp đẽ.
Thì bạn sẽ không cần những lý do để nguỵ biện nữa.
Bất kể là bạn có thực sự có vết sẹo nào hay không.

Những người bạn theo bảng chữ cái


18/11/2009 05:33:52

(SVVN) Đừng ước rằng mình là một người khác hoặc mang một cái tên khác. Hãy tạo ra cái tên của chính bạn.


Tôi mới khám phá ra một điều này. Có thể nghe hơi kỳ khôi một chút. Nhưng nghĩ theo một cách nào đó, tôi coi đó là một “chuyện quan trọng”.
Nếu không nói rằng đây là một khám phá “chấn động Trái Đất”.
Suốt các năm đi học, đặc biệt là vào thời trung học, rất nhiều người bạn mà tôi chơi cùng đều có họ bắt đầu bằng chữ “P”. Như trong họ của tôi là “Perks” vậy.
Pries, Pesta, Pall, Poad và đủ những người có tên như thế.


Tại sao?

Chính vì bảng chữ cái. Ở trường tôi học, chúng tôi được sắp xếp chỗ ngồi theo thứ tự tên trong bảng chữ cái.

Thế thì sao?

Vấn đề ở đây là… tôi sẽ trở thành một con người khác đến mức nào nếu họ của tôi là Kelly hoặc Samuels, Jackson hoặc Zambito? Liệu những chữ cái đó có khiến tôi thành công hơn không? Liệu tôi có trở thành một tác giả giỏi hơn hoặc nổi tiếng hơn nếu tôi tên là Bob Smith và được ngồi cạnh nhà văn John Steinbeck?

Hoặc liệu tôi có thể là một thành viên trong nhóm Beatles nếu tôi tên là Bob Lane và ngồi cạnh John Lennon?

Điều này cũng gây ra nhiều thắc mắc đối với một số đám cưới! Hãy tưởng tượng rằng bạn yêu một ai đó từ hồi trung học, rồi tiến tới hôn nhân và vẫn tự hào vì mối tình chung thuỷ kiểu “sinh ra để dành cho nhau” của mình, chỉ để rồi đột nhiên nhận ra rằng tình yêu đó nảy sinh do hai người ngồi cạnh nhau theo… bảng chữ cái! Đúng là lựa chọn giới hạn!

Và tôi sẽ nghĩ là lẽ ra tôi đã có thể kết hôn với Halle Berry (tức là nếu tôi ở cỡ tuổi cô ấy và sống cùng nơi với cô ấy và họ của tôi là Byrd chẳng hạn).

Vì vậy, bạn hãy thử tưởng tượng xem nếu bạn có một cái tên khác và được ngồi cạnh một người khác (mặc định là các chỗ ngồi, ít nhất, trong phòng thi, đều theo thứ tự bảng chữ cái). Liệu bạn đã có thể trở thành một người khác? Một ai đó nổi tiếng và thành công hơn?

Rồi nghĩ lại. Jennifer Aniston có lấy một người chồng cùng có họ là bắt đầu bằng chữ A? Các thành viên trong ban nhạc Linkin Park chẳng hạn, họ không hề mang họ bắt đầu bằng những chữ cái như nhau. Và với họ là Perks, lẽ ra tôi có thể ngồi cạnh Robert Pattinson (giả thiết là tôi bằng tuổi cậu ta), nhưng như thế thì sao chứ? Những người bạn thân nhất của
Pattinson không hề mang họ bắt đầu bằng chữ P, và rất có thể họ chẳng hề ngồi cạnh nhau trong bất kỳ lớp học nào.

Tất cả những suy nghĩ đó để tôi thấy rằng, cái tên không tạo nên một con người. Chính những con người đang nỗ lực hoạt động mới tạo ra những cái tên nổi tiếng.

Đừng ước rằng mình là một người khác hoặc mang một cái tên khác. Hãy tạo ra cái tên của chính bạn

Hết xăng


18/11/2009 05:39:41

(SVVN) Đúng vậy, nếu bạn nhìn mỗi sự việc theo đúng cách, thì bạn sẽ luôn “nhận được”, và luôn “may mắn”. Lẽ ra tôi phải cảm ơn cô gái đó thêm vì bài học này nữa


Tôi đi mua sắm ít đồ dùng và thực sự là đã mất nhiều thời gian hơn mức dự định. Trời đã sắp tối, tôi mệt lử, buồn ngủ và chỉ muốn thật mau về nhà. Và đó là khi tôi nhìn thấy cô gái ấy.

Cô ấy dừng xe ở làn đường bên tay trái, chuẩn bị rẽ vào xa lộ, nhưng lại không hề rẽ được.

Tôi thấy cô ấy đứng sau chiếc ô tô của mình, cốp xe được bật mở. Tôi đi chậm lại, vặn cửa kính xe xuống và hỏi:

- Cô có cần giúp gì không?

- Có – cô gái ái ngại đáp – Tôi bị hết xăng. Tôi mới chuyển tới sống ở vùng này và thậm chí còn chưa biết trạm xăng nằm ở đâu.

Cô gái đó không có bình đựng xăng, nên tôi bảo cô ấy rằng tôi sẽ chạy xe tiếp một đoạn, xem có thể mua được ở đâu đó không.

Tại trạm xăng gần đó có bán cả những chiếc bình một gallon (khoảng gần 4 lít). Tôi mua đầy xăng vào bình và lái xe quay lại.

Cô gái cảm ơn tôi rối rít và nói rằng cô ấy sẽ trả tiền mua cả xăng lẫn bình. Tôi từ chối, tất nhiên.

Chiếc xe ôtô của cô gái đó trông rất cũ kỹ, và lẽ ra đã đủ tiêu chuẩn để bán phế thải – bởi hẳn nó là kẻ uống xăng ghê gớm lắm.

Cô gái đó thậm chí không có điện thoại di động! Và khi tôi hỏi liệu tôi có thể gọi cho ai nếu muốn liên lạc với cô, cô ấy đáp: “Tôi chẳng có ai để gọi cả”.

Khi tôi đổ xăng vào xe cho cô, cô ấy rụt rè nói:

- Anh biết không… thời buổi này, tôi đã nghĩ sẽ chẳng ai buồn dừng lại. Tôi rất sợ phải bỏ xe đây để đi, nhưng nghĩ đến việc gọi ai giúp đỡ thì tôi còn sợ hơn.


Câu nói của cô gái khiến tôi thấy buồn bực kinh khủng.

- Hừm, tôi thì không thể bỏ đi mà không dừng lại giúp cô – Tôi nói – Tôi cũng bị hết xăng thế này vài lần rồi.

Trông cô gái rất lo lắng và có vẻ bồn chồn, nên tôi nghĩ mình sẽ cố khiến cho cô ấy vui lên một chút.

- Cô biết đấy, mỗi ngày, chúng ta ai cũng già đi. Chúng ta vừa hết dần xăng, vừa hết dần thời gian. Thời gian cứ trôi như bay vậy.

Thế rồi cô gái nói một điều thú vị chưa từng thấy:

- Bố tôi bảo thời gian cũng giống như cuộn giấy toilet. Mình càng dùng nhiều và đến gần cuối, thì cuộn giấy xoay càng nhanh hơn và hết rất nhanh.

Tôi cười ngặt nghẽo đến mức suýt làm rơi cái bình đựng xăng.

Cô gái thử khởi động lại xe và xe đã nổ máy. Tôi đưa cho cô gái cái bình, dặn cô luôn phải giữ một cái bình rỗng trong xe. Rồi tôi đưa cho cô thêm một tờ 20 đôla.

- Tặng cô, vì cô đã tặng tôi câu chuyện cười vừa rồi. Tôi sẽ nhớ câu chuyện đó lâu hơn là cô nhớ tới bình xăng hôm nay đấy. Chào mừng cô tới Pennsylvania.

- Cảm ơn anh – cô gái đáp – Hóa ra hôm nay hết xăng lại là một điều may mắn, anh biết thêm một câu chuyện vui, còn tôi có thêm một người bạn.

Và cô ấy mỉm cười.

Đúng vậy, nếu bạn nhìn mỗi sự việc theo đúng cách, thì bạn sẽ luôn “nhận được”, và luôn “may mắn”. Lẽ ra tôi phải cảm ơn cô gái đó thêm vì bài học này nữa.

Không phải chỉ đủ là tốt


18/11/2009 05:43:27

(SVVN) Vấn đề là ở chỗ, những khác biệt của chúng tôi lại là kiểu khác biệt gây xa cách – tôn giáo khác nhau, trình độ học vấn khác nhau, suy nghĩ khác nhau, phong cách sống khác nhau – những điều lẽ ra không cần phải chia rẽ con người, nhưng thường lại có, đặc biệt khi bạn cứ dồn hết chúng lại với nhau.


Không phải Kurt và tôi không có điểm nào chung. Thực tế, chúng tôi cũng tầm bằng tuổi nhau. Chiều cao tương đương, chỉ có số lượng sợi tóc là hơn kém nhau (tôi có mái tóc lỉa chỉa, còn Kurt thì tóc ẹp xuống – cho nên cái mái tóc đó khiến tôi có vẻ cao hơn). Chúng tôi cùng nhiệt tình cổ vũ cho cùng một đội bóng bầu dục của một trường đại học, và cùng thích những đội bóng rổ như nhau ở giải chuyên nghiệp.

Chúng tôi thậm chí còn nặng cân khoảng như nhau. Nhưng dù cả hai chúng tôi khi nhảy lên cân thì kim đều chỉ con số xấp xỉ 70 kg, nhưng Kurt mang trọng lượng của mình chủ yếu ở những cơ bắp cuồn cuộn trên hai cánh tay, ở đôi vai rộng và rắn chắc. Còn tôi “vác” trọng lượng của mình chủ yếu ở… ừm… từ bụng trở xuống. Tóm lại, chúng tôi có rất nhiều điểm chung – dù chúng tôi rất khác nhau.

Vấn đề là ở chỗ, những khác biệt của chúng tôi lại là kiểu khác biệt gây xa cách – tôn giáo khác nhau, trình độ học vấn khác nhau, suy nghĩ khác nhau, phong cách sống khác nhau – những điều lẽ ra không cần phải chia rẽ con người, nhưng thường lại có, đặc biệt khi bạn cứ dồn hết chúng lại với nhau.

Thực tế là, dù Kurt và tôi cùng làm việc cho một công ty (của bố tôi!), thì có lẽ chúng tôi cũng chẳng bao giờ gặp nhau, nếu không bị ném vào một tình huống rất dở hơi. Kurt là người lao động chân tay, nói cho cùng thì cậu ấy thậm chí còn không học hết trung học, và vừa mới vào làm việc trong công ty chưa được bao lâu đã bày trò dính líu đến những người đòi thương lượng với công ty để đảm bảo quyền lợi cho nhân viên và thay đổi một số chính sách.

Tôi thì không chỉ làm công việc “cổ cồn trắng”, tức là văn phòng, mà còn luôn trịnh trọng đeo cravat. Tôi không có tư cách gì mà ngồi phía bên kia của bàn đàm phán với “tổ nhân viên đề nghị thay đổi” mà Kurt có liên quan, nhưng tôi được bố giao nhiệm vụ phụ trách các mối quan hệ nội vụ cũng như cả quan hệ đối ngoại với khách hàng và giới truyền thông.

Một vài mối quan hệ trong công ty trở nên căng thẳng không kém nào trong mối quan hệ của… LiLo và Sam! Và rõ ràng, đây không phải thời điểm để đi tạo dựng những tình bạn mới. Nhưng vì tôi được giao trọng trách tìm hiểu rõ sự tình, nên tôi bắt chuyện với Kurt, lúc đầu chỉ theo kiểu xã giao. Cũng không có gì khó, vì chúng tôi cỡ tuổi nhau, đều còn trẻ nên có rất nhiều thứ để nói tới một cách thoải mái.

Tiếp xúc mới biết, Kurt là người có ngoại hình cục cằn, nhưng thực ra lại thân thiện và có khiếu hài hước hơn hẳn nhiều người chải chuốt khác. Chỉ nói những câu chuyện ngắn với Kurt mà tôi không thể không có thiện cảm với cậu ta. Lúc đầu, chúng tôi chỉ giới hạn những buổi trò chuyện xoay quanh chủ đề thể thao. Điều này lại dẫn tới việc chúng tôi bắt đầu kể lể về “quá khứ thể thao” của mình, tức là những môn chúng tôi đã từng chơi (quá khứ của Kurt thì còn ấn tượng, chứ của tôi thì không).

Từ chuyện thể thao, chúng tôi lại lan sang chuyện hồi học sinh, và dẫn tới chuyện về gia đình hai bên, và cuối cùng, đi một vòng, dính đến gia đình tức là dính đến bố tôi, nên câu chuyện trở lại chính cái chủ đề mà hình như cả hai chúng tôi đều ái ngại, cố tránh phải nói tới.
- Sao cậu lại đến làm cho công ty này? – Tôi hỏi.
- Ngày trước bố mình từng làm ở đây – Kurt đáp đơn giản – Anh trai mình cũng vậy. Nên mình chưa từng nghĩ tới việc đi làm ở đâu khác ngoài ở đây.
- Ở đây cậu có thích không? – Tôi không có ý định hỏi câu này ngay lập tức, nhưng gần như bị buột ra.

Kurt nhìn tôi, như thể cậu ta cố nhận định xem liệu tôi có đang lăm le gài bẫy cậu ta không. Tôi đoán rằng cuối cùng, Kurt đã luận ra rằng tôi không đủ thông minh để làm điều đó.

- Ừ, có – Kurt đáp – Mình rất thích. Làm việc khá vất vả, nhưng đây là công việc tốt, trung thực nữa. Lương cũng ổn. Công ty đối xử với những nhân viên như mình tốt lắm.

Tôi chần chừ. Tôi chỉ muốn hét lên mà hỏi luôn: “Thế thì tại sao cậu và ông anh trai quỷ sứ của cậu lại đi liên kết một nhóm nhân viên để mà cố gắng phá đám công ty bằng mấy cái yêu cầu quá đáng và vô lý đó? Tại sao lại còn đòi thay đổi cái gì nữa?”.

Tôi nghĩ Kurt đã đọc được câu hỏi đó trong mắt tôi.
- Nghe này, tất cả bọn mình đều biết đây là một công ty tốt – Kurt nói, giản dị và thẳng thắn – Nhưng nhiều người nghĩ rằng nó có thể còn tốt hơn nữa. Đó là tất cả những gì mà bọn mình đang cố gắng thực hiện. Bọn mình chỉ muốn công ty tốt hơn nữa thôi.

Tôi sững lại, không nói thêm gì nữa.

Cho đến giờ, tôi vẫn thường xuyên nghĩ đến Kurt, nhất là những lúc cảm thấy nhàm chán với cuộc sống do quá thoả mãn với bản thân mình; hoặc những lúc muốn bỏ cuộc, muốn dừng lại thay vì cố gắng đi tiếp.

Tôi vẫn nhớ rõ câu chuyện của mình với một trong những nhân viên trung thành nhất mà tôi từng biết, một người đã chân thành ca ngợi một “công việc tốt, trung thực”, và chính vì thế, lại mong muốn làm cho một công ty đã tốt trở thành tốt hơn, bởi chỉ tốt thôi là chưa đủ, mà luôn phải nghĩ xem “có thể tốt đến mức nào”.

Nghĩ kỹ lại, thì đây lại là một điểm chung nữa giữa hai chúng tôi.

Những thay đổi lớn


18/11/2009 05:47:51

(SVVN) Hãy thực hiện những thay đổi nhỏ mỗi ngày. Khi bạn có thể thích nghi dần với những thay đổi nhỏ, thì những khác biệt lớn sẽ xảy ra. Theo từng bước thật nhỏ.


Tôi thường tìm thấy cảm hứng trong những điều rất bình thường. Một điều rất đơn giản cũng có thể chợt khuấy động tâm trí tôi. Đó là tình huống khi tôi bước xuống khỏi bậc cửa vào vài ngày trước.

Đoạn đường lái xe từ cổng vào nhà chúng tôi đã bị vỡ vụn. Nó cần được sửa lại hoặc được thay thế toàn bộ, tức là đập đi xây lại hoàn toàn. Vài năm trước chúng tôi đã cố sửa nó, nhưng chẳng ăn thua gì cả. Cho nên, ngay cả trong thời buổi kinh tế khó khăn này, thì việc “bảo dưỡng”, tu sửa nhà cửa cũng phải được đặt mức ưu tiên hơn rất nhiều thứ khác. Vì không sửa thì lái xe vào làm sao được, xe sẽ nảy lên cùng cục và chắc là chẳng bao lâu thì cả xe cũng hỏng nốt!

Chúng tôi không đủ tiền để đập đi xây mới lại hoàn toàn, nên chúng tôi quyết định lát lại nó. Sáng hôm sau, khi tôi bước từ trên bậc cửa xuống, tôi suýt nữa trượt chân ngã. Bởi khoảng cách từ bậc cửa xuống đến mặt đường mới lát đã thu ngắn lại hơn rồi.

Tôi nhận ra rằng tôi đã quen với một độ cao nhất định khi bước từ bậc cửa xuống mặt đường dành để lái xe. Tôi đã bước như thế quá nhiều lần, đến mức tôi không còn để ý đến nó nữa, chân chỉ bước theo thói quen và tiềm thức thì luôn kỳ vọng rằng mọi thứ vẫn y như cũ. Đó là một việc làm thường xuyên đến mức không cần phải suy nghĩ. Để rồi chỉ thêm 2,5 cm cho cái mặt đường mới cũng khiến tôi suýt nữa thì ngã trật chân.

Một thay đổi rất nhỏ và một phản ứng không nhỏ. Bởi nó khiến tôi nghĩ đến rằng, hằng ngày, có bao nhiêu việc mà tôi làm theo kiểu “tự động hoá”. Có bao nhiêu điều trong cuộc sống đã trở thành thói quen mà tôi chẳng buồn để ý tới nữa, ngay cả việc cứ về nhà là bữa tối đã phải sẵn sàng mà chẳng cần quan tâm rằng người ở nhà có mệt hay không mà vẫn nấu nướng bất kể thời tiết, bất kể tâm trạng…

Nhưng từ ngày hôm đó, tôi mong đến giờ đi làm hơn. Tôi muốn bước đi trên con đường mới lát phẳng phiu, muốn lái xe chạy bon bon thoải mái mà không phải nhăn mặt mỗi khi xe xóc nảy lên. Tôi dậy sớm hơn một chút, và lần nào bước xuống bậc cửa cũng mỉm cười. Thú thật là tâm trạng tôi phấn chấn hơn hẳn vào mỗi buổi sáng.

Chính điều này lại dẫn tới suy nghĩ rằng bạn không cần phải có những thay đổi lớn trong cuộc sống thì mới tạo ra những khác biệt lớn. Những thay đổi lớn thì hầu hết mọi người đều không đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Vậy hãy tạo ra những thay đổi nhỏ, nhưng kéo dài, bền bỉ.

Ví dụ, nếu bạn luôn dậy lúc 7h và vội vã ăn uống, thay quần áo, ngày mai hãy thử dậy lúc 6h45, nhất định không ngủ nướng. Chỉ thêm 15 phút cũng sẽ khiến cho buổi sáng của bạn được dễ dàng hơn, trôi chảy hơn, đỡ phải vội vã hơn.

Tôi đã thử nghiệm một việc. Bình thường, tôi đeo đồng hồ bên tay trái. Có một hôm, tôi đổi nó sang tay phải và việc đó khiến tôi phát điên. Bạn thấy không, chỉ một thay đổi nhỏ cũng sẽ tạo nên khác biệt.

Hãy thực hiện những thay đổi nhỏ mỗi ngày. Khi bạn có thể thích nghi dần với những thay đổi nhỏ, thì những khác biệt lớn sẽ xảy ra. Theo từng bước thật nhỏ.

Không bao giờ là quá muộn


26/11/2009 03:48:01

(SVVN) "Rằng cuộc sống có những cách giải quyết vấn đề rất kỳ diệu (và bí ẩn). Tôi nhận ra rằng phương châm sống mà tôi vẫn làm theo suốt cả cuộc đời – là giấc mơ chính là thứ để dựng nên thực tế, và đừng bao giờ bỏ cuộc, bởi không bao giờ là quá muộn – đã là đúng đắn... " Ở tuổi 17, giống như rất nhiều cô gái trẻ khác, tôi bị mê hoặc bởi một cô tiếp viên hàng không trên chuyến bay tới châu Âu. Cô ấy, đối với tôi, như thể một nữ thần. Tôi không thể rời mắt khỏi cô: tôi nhìn cô thực hiện các trách nhiệm của mình, trang phục hoàn hảo, tóc búi gọn, móng tay sạch sẽ.

Tôi ở châu Âu 3 tuần và tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới là chuyến bay về nhà, để lại được nhìn thấy một cô tiếp viên hàng không nữa. Ở tuổi 19, tôi học đại học năm thứ hai và không chắc nên chọn chuyên ngành nào.

Tôi ghi danh vào ngành Khoa học Nhân văn, nhưng không hứng thú lắm. Sâu thẳm trong tim mình, tôi vẫn mong được trở thành giống như cô tiếp viên hàng không mà tôi nhìn thấy hai năm trước.

Tôi quyết định nộp đơn vào ngành hàng không. Tôi theo đuổi quá trình khó nhọc này suốt 3 năm, mà hồi đó còn không có máy tính, không có e-mail.

Tất cả giấy tờ đều được ghi bằng tay và chuyển bằng bưu điện.

Nhưng rồi từng lá thư gửi đến, nói rằng họ cảm ơn nhưng rất tiếc phải thông báo rằng họ đã tìm được người khác phù hợp. Năm này qua năm khác, tôi tiếp tục theo đuổi giấc mơ, cho đến khi, cuối cùng, tôi nhận ra rằng hẳn tôi phải thiếu một điều gì đó khiến tôi không được nhận.

Đó đúng là một thực tế đáng thất vọng. Tôi ngừng gửi các bản đăng ký và đẩy đam mê sâu sắc của mình vào sâu trong lòng, đi tiếp với cuộc sống của mình, mà không có các hãng hàng không.

Sự nghiệp của tôi suốt nhiều năm sau đó đều có liên quan tới một ngành: dịch vụ khách hàng. Dù là một nhân viên lễ tân hay ở cấp bậc quản lý, tôi luôn là người đối diện với công chúng.

Tôi sinh đôi hai cậu con trai, rồi sinh đứa con thứ ba. Một năm sau đó, tôi ly dị. Cuộc sống rất khó khăn. Tôi tuyệt vọng về tài chính, ngập trong những trách nhiệm, mà chỉ có ba cậu con trai mới giúp tôi vượt qua được.

Trong suốt thời gian đó, niềm đam mê được bay vẫn luôn bám đuổi tôi. Nhưng vai trò của người làm mẹ vẫn được đặt lên trước. Ba đứa con là cuộc sống của tôi, và tôi cứ tiếp tục như vậy. Chúng lớn lên, tốt nghiệp trung học và vào đại học. Khi con út của tôi sắp tốt nghiệp trung học cũng là lúc tôi thất nghiệp.

Một thời gian sau đó, tôi xem chương trình TV tên là “Hàng không”, nói về một nữ tiếp viên hàng không là goá phụ 50 tuổi, tên là Billy, sống một mình vì các con đều đã lớn và ra ở riêng. Bà ấy nói bà ấy thích tiếp xúc với con người. Bà đọc một quảng cáo là hãng hàng không Southwest tuyển tiếp viên nên quyết định đến xem có những vị trí nào. Sau một quá trình tuyển dụng vất vả, thật ngạc nhiên, bà được nhận và tham gia luyện tập. Billy tỏ ra rất phấn khởi. Và ước mơ của tôi lại trỗi dậy.

Tôi theo đuổi một hãng hàng không ở địa phương để không phải chuyển nhà. Phải ba tháng sau đó hãng hàng không này mới mở chi nhánh ở chỗ tôi, nhưng tôi luôn sẵn sàng. Cho dù họ thuyết phục tôi rằng nghề này rất cực nhọc, tôi cũng không quan tâm.

Ba tuần tập huấn bao gồm một khối lượng kiến thức khổng lồ (mà tôi đã nghiên cứu suốt 30 năm), thi, tập sơ tán, và nhìn những người học cùng lớp mình bị mời về vì không đủ tiêu chuẩn. Vào tháng Tư, tôi thi kỳ thi cuối cùng và vượt qua. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ được lúc nhận bằng tốt nghiệp khoá huấn luyện là công sức tôi học tập và theo đuổi ngành hàng không suốt 30 năm không phải là uổng phí.

Rằng cuộc sống có những cách giải quyết vấn đề rất kỳ diệu (và bí ẩn). Tôi nhận ra rằng phương châm sống mà tôi vẫn làm theo suốt cả cuộc đời – là giấc mơ chính là thứ để dựng nên thực tế, và đừng bao giờ bỏ cuộc, bởi không bao giờ là quá muộn – đã là đúng đắn.

Cho đến nay, dù đã hơn 50 tuổi, tôi vẫn là một tiếp viên hàng không và tôi yêu thích từng phút trong công việc của mình, trong suốt 5 năm qua.

Có một lần, khi tôi hạ cánh xuống sân bay quê nhà ở Detroit, ba cậu con trai của tôi đứng sẵn đợi mẹ, mỗi đứa cầm một bông hồng đỏ. Chúng nói rằng chúng muốn cho tôi thấy tình yêu và sự ủng hộ của chúng đối với một phụ nữ đã chấp nhận rủi ro và thử thách để theo đuổi mơ ước của mình (ở tuổi 50), một người tin rằng mình đủ mạnh mẽ để thử, để được khoác vào người bộ đồng phục mà mình đã đợi cả cuộc đời.