Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

Ký ức về mùa xuân và gió trời


18/02/2010 12:02:48

(SVVN)Lại Tết. Lại nhớ về những chuyến đi trong đời sinh viên. Một thời tuổi trẻ tinh sạch và hào sảng. Gần như không vụ lợi, không toan tính. Chỉ sống đầy lửa đam mê và khát vọng. Đó là những mùa Xuân vãi lộc trong cái thiêng liêng của đất trời giao mùa, cái mùa Xuân hữu hình có thể nắm bắt, tính toán trong vòng quay cơ học của vật lý nhưng cũng là mùa vàng, mùa xâu chuỗi những mùi hương vô hình trong tâm thức dưới đáy cạn thời gian còn đọng lại những giọt xuân tuổi trẻ.


Nhà thơ nổi tiếng của nhóm tân dị Xuân Thu Nhã Tập, Nguyễn Xuân Sanh viết “đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà” chắc có lẽ cũng vì thế! Cái nhịp của mùa, của hương, của ký ức và tâm tưởng. Hải hà bao quát, bao trùm cái rộng mở của vô biên, vô lượng. Cũng như tôi, khi viết về ký ức của ngày qua chỉ còn động vọng mùi hương của mùa Xuân và gió trời. “Ơi cơn gió hai mươi trẻ lạ” .

Tết, là những chuyến đi. Đó là những chuyến trở về đầy bụi đường trong cái men cảm xúc bừng bừng lửa trai trẻ. Trong cái tất bật, ồn ã chen lấn cuối năm, chuyện tàu xe với những chàng sinh viên mê văn chương thi phú trong túi chỉ còn vài đồng bạc cắc thật lãng mạn và lữ thứ. Ao ước sống như một con sâu đo với giấc mộng chữ nghĩa hay chất ngất khí uất kiểu Tiêu Sơn tráng sĩ. Trong tim lúc nào cũng sẵn một khúc cuồng ngâm và trong túi là bài thơ mùa Xuân viết dở.

Có năm, khi bắt được chuyến xe cuối cùng thì chỉ còn đủ tiền trả một bữa cơm bụi (!). Và trước đó thì cũng chỉ “đủ tiền” uống một ly cà phê đen nóng nhìn dòng người tưởng như bất tận đang cuồn cuộn đổ về bến xe. Trên Sinh Viên Việt Nam năm nào, tôi viết: “Bỏ lại hết cả trên tường con nhện/ Anh đi rung cầu thang gỗ bụi mờ”... Đó là tiếng gọi trở về mở đầu cho những chuyến đi xa. Yêu cuộc sống cần lao và lam lũ này xiết bao!

Như yêu câu thơ Quốc Sinh tặng tôi đã mường tượng trong bóng quê nhà sau lớp bụi đường: “Và tiếng vọng thì thầm/ là tiếng hẹn hò của người con gái/ bạn hãy nhắm mắt lại/ tưởng tượng một ngày về bước vào căn phòng em/ tưởng tượng xuân nở bên thềm/ những ngôi nhà vàng hoa trong thành phố...”.

Thời sinh viên của tôi đáng nhớ hơn với những người bạn nghèo không được về ăn Tết quê xa mà ở lại để tham gia dịch vụ “giữ đồ” của Đoàn trường và ban Quản lý ký túc xá. Ví dụ như Minh Trường, một cây bút thơ học trường Luật. Trường khẩu khí, ngang tàng, bộc trực rặt khí chất Nam Bộ. Trường quê Bến Tre, không xa Sài Gòn bao nhiêu nhưng anh cũng không đủ tiền về và cũng quá cần tiền đóng học phí.

Chỉ có mùa Tết, tranh thủ đi làm thêm mới kiếm đủ tiền trang trải. Trong ngày cuối năm của cái tết sinh viên, khi ra đón “xe chui” dưới chân cầu Bình Triệu, chúng tôi bị một toán giang hồ truy đuổi. Chắc chúng thấy mấy gã trai lơ ngơ trong đêm khuya khoắt, tay xách nách mang đủ thứ hành lý nên tính trấn lột, vòi tiền. Chúng tôi chỉ kịp vứt mấy túi xách vào cổng trường Đại học Luật và lên tiếng nhờ bảo vệ gọi bạn.

Sau đó, cả bọn tự gầy một “sòng thơ” ngẫu hứng giữa căn phòng chất ngất như một pháo đài với hàng đống đồ chất cao do sinh viên về quê ăn Tết gửi lại. Và thơ Trường hào sảng, hay lạ thường: “Về bến hẹn le te cơn gió chướng/ gặp mùa Xuân còn nở mấy hoa bần/ Nghe xa lắc con đò năm cũ/ Em có ngồi giặt nhớ tháng Giêng không?”. Ôi, những câu thơ Xuân trở thành những mùa vàng ghi nhớ mãi trong ký ức...

Và chuyến xe đêm bão bùng ngập gió Xuân trôi qua bao phố thị, bao thời gian ngược gió đến tận bây giờ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét