Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

Không phải chỉ đủ là tốt


18/11/2009 05:43:27

(SVVN) Vấn đề là ở chỗ, những khác biệt của chúng tôi lại là kiểu khác biệt gây xa cách – tôn giáo khác nhau, trình độ học vấn khác nhau, suy nghĩ khác nhau, phong cách sống khác nhau – những điều lẽ ra không cần phải chia rẽ con người, nhưng thường lại có, đặc biệt khi bạn cứ dồn hết chúng lại với nhau.


Không phải Kurt và tôi không có điểm nào chung. Thực tế, chúng tôi cũng tầm bằng tuổi nhau. Chiều cao tương đương, chỉ có số lượng sợi tóc là hơn kém nhau (tôi có mái tóc lỉa chỉa, còn Kurt thì tóc ẹp xuống – cho nên cái mái tóc đó khiến tôi có vẻ cao hơn). Chúng tôi cùng nhiệt tình cổ vũ cho cùng một đội bóng bầu dục của một trường đại học, và cùng thích những đội bóng rổ như nhau ở giải chuyên nghiệp.

Chúng tôi thậm chí còn nặng cân khoảng như nhau. Nhưng dù cả hai chúng tôi khi nhảy lên cân thì kim đều chỉ con số xấp xỉ 70 kg, nhưng Kurt mang trọng lượng của mình chủ yếu ở những cơ bắp cuồn cuộn trên hai cánh tay, ở đôi vai rộng và rắn chắc. Còn tôi “vác” trọng lượng của mình chủ yếu ở… ừm… từ bụng trở xuống. Tóm lại, chúng tôi có rất nhiều điểm chung – dù chúng tôi rất khác nhau.

Vấn đề là ở chỗ, những khác biệt của chúng tôi lại là kiểu khác biệt gây xa cách – tôn giáo khác nhau, trình độ học vấn khác nhau, suy nghĩ khác nhau, phong cách sống khác nhau – những điều lẽ ra không cần phải chia rẽ con người, nhưng thường lại có, đặc biệt khi bạn cứ dồn hết chúng lại với nhau.

Thực tế là, dù Kurt và tôi cùng làm việc cho một công ty (của bố tôi!), thì có lẽ chúng tôi cũng chẳng bao giờ gặp nhau, nếu không bị ném vào một tình huống rất dở hơi. Kurt là người lao động chân tay, nói cho cùng thì cậu ấy thậm chí còn không học hết trung học, và vừa mới vào làm việc trong công ty chưa được bao lâu đã bày trò dính líu đến những người đòi thương lượng với công ty để đảm bảo quyền lợi cho nhân viên và thay đổi một số chính sách.

Tôi thì không chỉ làm công việc “cổ cồn trắng”, tức là văn phòng, mà còn luôn trịnh trọng đeo cravat. Tôi không có tư cách gì mà ngồi phía bên kia của bàn đàm phán với “tổ nhân viên đề nghị thay đổi” mà Kurt có liên quan, nhưng tôi được bố giao nhiệm vụ phụ trách các mối quan hệ nội vụ cũng như cả quan hệ đối ngoại với khách hàng và giới truyền thông.

Một vài mối quan hệ trong công ty trở nên căng thẳng không kém nào trong mối quan hệ của… LiLo và Sam! Và rõ ràng, đây không phải thời điểm để đi tạo dựng những tình bạn mới. Nhưng vì tôi được giao trọng trách tìm hiểu rõ sự tình, nên tôi bắt chuyện với Kurt, lúc đầu chỉ theo kiểu xã giao. Cũng không có gì khó, vì chúng tôi cỡ tuổi nhau, đều còn trẻ nên có rất nhiều thứ để nói tới một cách thoải mái.

Tiếp xúc mới biết, Kurt là người có ngoại hình cục cằn, nhưng thực ra lại thân thiện và có khiếu hài hước hơn hẳn nhiều người chải chuốt khác. Chỉ nói những câu chuyện ngắn với Kurt mà tôi không thể không có thiện cảm với cậu ta. Lúc đầu, chúng tôi chỉ giới hạn những buổi trò chuyện xoay quanh chủ đề thể thao. Điều này lại dẫn tới việc chúng tôi bắt đầu kể lể về “quá khứ thể thao” của mình, tức là những môn chúng tôi đã từng chơi (quá khứ của Kurt thì còn ấn tượng, chứ của tôi thì không).

Từ chuyện thể thao, chúng tôi lại lan sang chuyện hồi học sinh, và dẫn tới chuyện về gia đình hai bên, và cuối cùng, đi một vòng, dính đến gia đình tức là dính đến bố tôi, nên câu chuyện trở lại chính cái chủ đề mà hình như cả hai chúng tôi đều ái ngại, cố tránh phải nói tới.
- Sao cậu lại đến làm cho công ty này? – Tôi hỏi.
- Ngày trước bố mình từng làm ở đây – Kurt đáp đơn giản – Anh trai mình cũng vậy. Nên mình chưa từng nghĩ tới việc đi làm ở đâu khác ngoài ở đây.
- Ở đây cậu có thích không? – Tôi không có ý định hỏi câu này ngay lập tức, nhưng gần như bị buột ra.

Kurt nhìn tôi, như thể cậu ta cố nhận định xem liệu tôi có đang lăm le gài bẫy cậu ta không. Tôi đoán rằng cuối cùng, Kurt đã luận ra rằng tôi không đủ thông minh để làm điều đó.

- Ừ, có – Kurt đáp – Mình rất thích. Làm việc khá vất vả, nhưng đây là công việc tốt, trung thực nữa. Lương cũng ổn. Công ty đối xử với những nhân viên như mình tốt lắm.

Tôi chần chừ. Tôi chỉ muốn hét lên mà hỏi luôn: “Thế thì tại sao cậu và ông anh trai quỷ sứ của cậu lại đi liên kết một nhóm nhân viên để mà cố gắng phá đám công ty bằng mấy cái yêu cầu quá đáng và vô lý đó? Tại sao lại còn đòi thay đổi cái gì nữa?”.

Tôi nghĩ Kurt đã đọc được câu hỏi đó trong mắt tôi.
- Nghe này, tất cả bọn mình đều biết đây là một công ty tốt – Kurt nói, giản dị và thẳng thắn – Nhưng nhiều người nghĩ rằng nó có thể còn tốt hơn nữa. Đó là tất cả những gì mà bọn mình đang cố gắng thực hiện. Bọn mình chỉ muốn công ty tốt hơn nữa thôi.

Tôi sững lại, không nói thêm gì nữa.

Cho đến giờ, tôi vẫn thường xuyên nghĩ đến Kurt, nhất là những lúc cảm thấy nhàm chán với cuộc sống do quá thoả mãn với bản thân mình; hoặc những lúc muốn bỏ cuộc, muốn dừng lại thay vì cố gắng đi tiếp.

Tôi vẫn nhớ rõ câu chuyện của mình với một trong những nhân viên trung thành nhất mà tôi từng biết, một người đã chân thành ca ngợi một “công việc tốt, trung thực”, và chính vì thế, lại mong muốn làm cho một công ty đã tốt trở thành tốt hơn, bởi chỉ tốt thôi là chưa đủ, mà luôn phải nghĩ xem “có thể tốt đến mức nào”.

Nghĩ kỹ lại, thì đây lại là một điểm chung nữa giữa hai chúng tôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét