Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

Những vật bất ly thân


18/11/2009 03:36:53

(SVVN) Tôi đã phát hiện ra rằng, danh tính của mình không phải là điều chắc chắn, rõ ràng và đương nhiên như mình tưởng. Bởi có những lúc, nếu ai đó buộc tôi chứng minh mình là ai, thì tôi không thể. Mọi chuyện bắt đầu khi tôi chuẩn bị phải trải qua một ca phẫu thuật.


Tôi cần có mặt ở bệnh viện lúc 5h15 sáng, tức là chúng tôi phải rời khỏi nhà lúc 3h45 sáng, cũng tức là chúng tôi phải dậy lúc 2h45 sáng. Mà tôi không thể ngủ được vào buổi đêm trước đó nên tôi coi như là đã thức trắng đêm.

Tôi rà soát lại tất cả các chi tiết trong đầu mình. Tôi rất lo lắng.
Về sau, tôi biết được rằng, khi cô y tá đo huyết áp cho tôi thì nó là 157/84 – rất cao.
- Anh hơi lo sợ phải không? – Cô y tá hỏi.

Tôi mỉm cười và cố lẩm bẩm trả lời rằng không sao cả, nhưng tôi… sợ quá nên nói chẳng thành câu. Và vào lúc đó, tôi cần phải nhớ những gì mình có thể làm, không thể làm và không nên làm. Để tất cả mọi thứ như ví, tiền và tư trang có giá trị ở nhà là lời khuyên của các bác sĩ. Tháo bỏ các loại đồ trang sức, ví dụ như như cái khuyên rốn của tôi, là điều bắt buộc.

Ôi trời, cả chìa khoá ôtô và điện thoại di động cũng phải bỏ ở nhà. Chính điều này làm tôi thấy bất an. Tôi đi đâu, lúc nào cũng liên tục kiểm tra chìa khoá xe ôtô và điện thoại.
Chúng tôi đến hơi muộn, và được đưa tới phòng đợi, rồi vài phút sau, tôi được dẫn vào phòng số 3. Trong đó thì tình hình càng tệ hơn.

- Anh hãy bỏ tất cả trang phục ra, cả đồ lót nữa – Một cô y tá nói. Rồi cô ấy chỉ vào một thiết bị nhỏ có đính một thứ như cái kẹp.

- Đây là thiết bị theo dõi. Anh hãy đính nó vào mình.

Rồi cô ấy quay người, kéo rèm lại và bỏ đi. Thôi được, bỏ trang phục ra và đính một thiết bị theo dõi… vào đâu? Tôi đã tháo khuyên rốn rồi nên có lẽ chả còn chỗ nào mà đính! Vừa lúc đó, cô y tá quay lại, đưa cho tôi một cái túi to và bảo bỏ tất cả tài sản cá nhân vào đó.

Trong vòng nửa giờ tiếp theo, có một số người vào gặp tôi và ai cũng hỏi những câu giống nhau:
- Tên anh?
- Ngày sinh?
- Anh vào đây làm gì?
- Anh được chỉ định điều trị như thế nào?

Tôi lặp đi lặp lại những câu trả lời, và chợt nhận ra rằng nếu bây giờ tôi có nói bừa một cái tên khác, có lẽ người ta cũng sẽ ghi và tôi hầu như không thể chứng minh được mình là ai.
Cô y tá ban đầu lại vào:

-Anh chuẩn bị được phẫu thuật. Chỉ là một ca đơn giản thôi, anh đừng lo. Người nhà anh đã làm xong các thủ tục, họ đều đang đợi anh ngoài kia, yên tâm nhé.

Tôi cũng nhận ra rằng tất cả những thứ mà tôi vẫn nghĩ là mình có, là quan trọng, luôn kè kè bên người tôi (có khi kể cả lúc ngủ), đều nằm trong cái túi lúc nãy: ví, điện thoại và chìa khoá xe.

Thực tế là, vào một ngày nào đó, chẳng thứ gì trong số những thứ đó là quan trọng nữa. Nhưng những mối liên kết con người với con người, giữa tôi với gia đình mình, thì chẳng cần gì chứng minh cả, nhưng vẫn luôn tồn tại.

Những con người mà tôi yêu thương sẽ luôn biết tôi là ai và họ cần làm gì cho tôi. Cho dù tôi chẳng cần giấy tờ, chẳng cần ví, điện thoại hay chìa khoá xe.

Những vết sẹo


18/11/2009 03:46:02

(SVVN) Tất cả các vết sẹo không bao giờ lành được chỉ vì chúng ta cứ liên tục “chọc” vào chúng.Nhưng nếu chúng ta nghĩ theo một cách khác, mỗi vết sẹo là một “dấu ấn” để chúng ta nhớ lại những cột mốc trong cuộc sống của mình, thì chúng sẽ “đẹp” hơn rất nhiều. Như mỗi lần tôi nhìn vết sẹo của mình, tôi lại được đi ngược lại thời thơ ấu.


“Tôi mới khám phá ra một điều này” – Tôi nói vậy.
“Thấy không, ngay cả khi chúng ta trưởng thành và già dặn rồi, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục học hỏi” – Anh bạn của tôi nói.

Câu chuyện là thế này. Hôm trước, tôi đưa chú chó Phil của mình tới phòng khám thú y. Khi vị bác sĩ bước vào phòng, tôi thấy ông ấy đi hơi khập khiễng.
“Bác sĩ sao thế ạ?” – Tôi hỏi.
“Ôi, là cái đầu gối của tôi. Người ta muốn tôi phải thực sự biết trân trọng cuộc phẫu thuật mà tôi sẽ phải chịu, nên người ta hoãn nó thêm một tháng nữa để tôi có thể chịu đựng thêm” – Vị bác sĩ đáp.

Đó là lần đầu tiên tôi thực sự cho một người khác xem “điểm yếu” của mình. Đó là một vết sẹo.
“Xem này, tôi cũng từng bị phẫu thuật một lần trên cánh tay”.
Mọi người ở nhà tôi luôn nói rằng vết sẹo đó trông chẳng có gì là ghê gớm. Nó đã lành lại “một cách đẹp đẽ”. Nhưng khi tôi cho vị bác sĩ xem, thì cô trợ lý của ông ấy kêu lên: “Eeewww! Trông sợ thế!”.

Có vẻ vết sẹo không lành lại “một cách đẹp đẽ” như gia đình tôi vẫn nói. Đó là khi tôi phát hiện ra một điều.
“Bác sĩ ạ, khi tôi còn nhỏ và bị ngã, tôi vẫn nhớ rằng mình cho tất cả bạn bè mình xem những vết xước hoặc vết sẹo vì tôi nghĩ như thế là “tuyệt”, là “cừ”. Có một vết sẹo ở tuổi đó cũng giống như một chiến tích lẫy lừng và bạn cần phải chia sẻ với bạn bè”.

Rồi tôi chỉ vào vết sẹo ở đường chân tóc, trên trán.
“Đó là khi tôi bị cửa đập trúng đầu” – Tôi nói một cách tự hào.
“Hay đấy, Bob” – vị bác sĩ cười vang.
“Thế rồi tôi lớn lên và có vẻ phù phiếm hơn thì phải. Hồi học Đại học, tôi tham gia vào một ban nhạc và không bao giờ muốn có vết sẹo nào trên khuôn mặt đẹp đẽ của mình” – Tôi nói mà cố không cười phá lên.

“Còn tôi, ở tuổi này, tôi đã gia nhập nhóm những người già luôn tự hào để so sánh các lần phẫu thuật, các chỗ đau và số thuốc mà tôi phải dùng” – Vị bác sĩ mỉm cười.

Chuyện đó không khó tưởng tượng. Tôi đã nhiều lần nghe thấy những người già cố “vượt mặt” bạn bè mình bằng cách khẳng định rằng những cơn đau của mình mới là tồi tệ hơn, hoặc mình phải phẫu thuật nhiều hơn người khác. Tôi đoán có lẽ người thắng cuộc là người chứng minh được rằng mình… ốm yếu nhất! Như vậy, họ có lý do để thấy chán nản.

Cũng tương tự như những người già, nhưng có nhiều người ở bất kỳ lứa tuổi nào, luôn dùng những “vết sẹo” thể chất và cả tâm lý như một sự nguỵ biện. Nguỵ biện về những điều mà họ không làm được, không thể vượt qua, giới hạn họ, để có một lý do cho việc mình không được hạnh phúc hay không đạt được những điều mình mong muốn.

“Quá mập”, “quá gầy”, “bố mẹ tôi rất khó tính”, “gia đình tôi rất lắm chuyện”, “kể từ hồi chúng tôi ly dị”… và đủ các lý do khác nữa.

Tất cả các vết sẹo không bao giờ lành được chỉ vì chúng ta cứ liên tục “chọc” vào chúng.

Nhưng nếu chúng ta nghĩ theo một cách khác, mỗi vết sẹo là một “dấu ấn” để chúng ta nhớ lại những cột mốc trong cuộc sống của mình, thì chúng sẽ “đẹp” hơn rất nhiều. Như mỗi lần tôi nhìn vết sẹo của mình, tôi lại được đi ngược lại thời thơ ấu.

Hãy nghĩ đến mẹ của bạn, người sẵn sàng đối mặt với vết sẹo cả về thể chất và tâm hồn, mãi mãi, khi sinh ra bạn.
Hãy nghĩ đến những người trong gia đình bạn, những người đủ yêu thương đến mức thấy cả những vết sẹo khủng khiếp nhất của bạn là đẹp đẽ.
Thì bạn sẽ không cần những lý do để nguỵ biện nữa.
Bất kể là bạn có thực sự có vết sẹo nào hay không.

Những người bạn theo bảng chữ cái


18/11/2009 05:33:52

(SVVN) Đừng ước rằng mình là một người khác hoặc mang một cái tên khác. Hãy tạo ra cái tên của chính bạn.


Tôi mới khám phá ra một điều này. Có thể nghe hơi kỳ khôi một chút. Nhưng nghĩ theo một cách nào đó, tôi coi đó là một “chuyện quan trọng”.
Nếu không nói rằng đây là một khám phá “chấn động Trái Đất”.
Suốt các năm đi học, đặc biệt là vào thời trung học, rất nhiều người bạn mà tôi chơi cùng đều có họ bắt đầu bằng chữ “P”. Như trong họ của tôi là “Perks” vậy.
Pries, Pesta, Pall, Poad và đủ những người có tên như thế.


Tại sao?

Chính vì bảng chữ cái. Ở trường tôi học, chúng tôi được sắp xếp chỗ ngồi theo thứ tự tên trong bảng chữ cái.

Thế thì sao?

Vấn đề ở đây là… tôi sẽ trở thành một con người khác đến mức nào nếu họ của tôi là Kelly hoặc Samuels, Jackson hoặc Zambito? Liệu những chữ cái đó có khiến tôi thành công hơn không? Liệu tôi có trở thành một tác giả giỏi hơn hoặc nổi tiếng hơn nếu tôi tên là Bob Smith và được ngồi cạnh nhà văn John Steinbeck?

Hoặc liệu tôi có thể là một thành viên trong nhóm Beatles nếu tôi tên là Bob Lane và ngồi cạnh John Lennon?

Điều này cũng gây ra nhiều thắc mắc đối với một số đám cưới! Hãy tưởng tượng rằng bạn yêu một ai đó từ hồi trung học, rồi tiến tới hôn nhân và vẫn tự hào vì mối tình chung thuỷ kiểu “sinh ra để dành cho nhau” của mình, chỉ để rồi đột nhiên nhận ra rằng tình yêu đó nảy sinh do hai người ngồi cạnh nhau theo… bảng chữ cái! Đúng là lựa chọn giới hạn!

Và tôi sẽ nghĩ là lẽ ra tôi đã có thể kết hôn với Halle Berry (tức là nếu tôi ở cỡ tuổi cô ấy và sống cùng nơi với cô ấy và họ của tôi là Byrd chẳng hạn).

Vì vậy, bạn hãy thử tưởng tượng xem nếu bạn có một cái tên khác và được ngồi cạnh một người khác (mặc định là các chỗ ngồi, ít nhất, trong phòng thi, đều theo thứ tự bảng chữ cái). Liệu bạn đã có thể trở thành một người khác? Một ai đó nổi tiếng và thành công hơn?

Rồi nghĩ lại. Jennifer Aniston có lấy một người chồng cùng có họ là bắt đầu bằng chữ A? Các thành viên trong ban nhạc Linkin Park chẳng hạn, họ không hề mang họ bắt đầu bằng những chữ cái như nhau. Và với họ là Perks, lẽ ra tôi có thể ngồi cạnh Robert Pattinson (giả thiết là tôi bằng tuổi cậu ta), nhưng như thế thì sao chứ? Những người bạn thân nhất của
Pattinson không hề mang họ bắt đầu bằng chữ P, và rất có thể họ chẳng hề ngồi cạnh nhau trong bất kỳ lớp học nào.

Tất cả những suy nghĩ đó để tôi thấy rằng, cái tên không tạo nên một con người. Chính những con người đang nỗ lực hoạt động mới tạo ra những cái tên nổi tiếng.

Đừng ước rằng mình là một người khác hoặc mang một cái tên khác. Hãy tạo ra cái tên của chính bạn

Hết xăng


18/11/2009 05:39:41

(SVVN) Đúng vậy, nếu bạn nhìn mỗi sự việc theo đúng cách, thì bạn sẽ luôn “nhận được”, và luôn “may mắn”. Lẽ ra tôi phải cảm ơn cô gái đó thêm vì bài học này nữa


Tôi đi mua sắm ít đồ dùng và thực sự là đã mất nhiều thời gian hơn mức dự định. Trời đã sắp tối, tôi mệt lử, buồn ngủ và chỉ muốn thật mau về nhà. Và đó là khi tôi nhìn thấy cô gái ấy.

Cô ấy dừng xe ở làn đường bên tay trái, chuẩn bị rẽ vào xa lộ, nhưng lại không hề rẽ được.

Tôi thấy cô ấy đứng sau chiếc ô tô của mình, cốp xe được bật mở. Tôi đi chậm lại, vặn cửa kính xe xuống và hỏi:

- Cô có cần giúp gì không?

- Có – cô gái ái ngại đáp – Tôi bị hết xăng. Tôi mới chuyển tới sống ở vùng này và thậm chí còn chưa biết trạm xăng nằm ở đâu.

Cô gái đó không có bình đựng xăng, nên tôi bảo cô ấy rằng tôi sẽ chạy xe tiếp một đoạn, xem có thể mua được ở đâu đó không.

Tại trạm xăng gần đó có bán cả những chiếc bình một gallon (khoảng gần 4 lít). Tôi mua đầy xăng vào bình và lái xe quay lại.

Cô gái cảm ơn tôi rối rít và nói rằng cô ấy sẽ trả tiền mua cả xăng lẫn bình. Tôi từ chối, tất nhiên.

Chiếc xe ôtô của cô gái đó trông rất cũ kỹ, và lẽ ra đã đủ tiêu chuẩn để bán phế thải – bởi hẳn nó là kẻ uống xăng ghê gớm lắm.

Cô gái đó thậm chí không có điện thoại di động! Và khi tôi hỏi liệu tôi có thể gọi cho ai nếu muốn liên lạc với cô, cô ấy đáp: “Tôi chẳng có ai để gọi cả”.

Khi tôi đổ xăng vào xe cho cô, cô ấy rụt rè nói:

- Anh biết không… thời buổi này, tôi đã nghĩ sẽ chẳng ai buồn dừng lại. Tôi rất sợ phải bỏ xe đây để đi, nhưng nghĩ đến việc gọi ai giúp đỡ thì tôi còn sợ hơn.


Câu nói của cô gái khiến tôi thấy buồn bực kinh khủng.

- Hừm, tôi thì không thể bỏ đi mà không dừng lại giúp cô – Tôi nói – Tôi cũng bị hết xăng thế này vài lần rồi.

Trông cô gái rất lo lắng và có vẻ bồn chồn, nên tôi nghĩ mình sẽ cố khiến cho cô ấy vui lên một chút.

- Cô biết đấy, mỗi ngày, chúng ta ai cũng già đi. Chúng ta vừa hết dần xăng, vừa hết dần thời gian. Thời gian cứ trôi như bay vậy.

Thế rồi cô gái nói một điều thú vị chưa từng thấy:

- Bố tôi bảo thời gian cũng giống như cuộn giấy toilet. Mình càng dùng nhiều và đến gần cuối, thì cuộn giấy xoay càng nhanh hơn và hết rất nhanh.

Tôi cười ngặt nghẽo đến mức suýt làm rơi cái bình đựng xăng.

Cô gái thử khởi động lại xe và xe đã nổ máy. Tôi đưa cho cô gái cái bình, dặn cô luôn phải giữ một cái bình rỗng trong xe. Rồi tôi đưa cho cô thêm một tờ 20 đôla.

- Tặng cô, vì cô đã tặng tôi câu chuyện cười vừa rồi. Tôi sẽ nhớ câu chuyện đó lâu hơn là cô nhớ tới bình xăng hôm nay đấy. Chào mừng cô tới Pennsylvania.

- Cảm ơn anh – cô gái đáp – Hóa ra hôm nay hết xăng lại là một điều may mắn, anh biết thêm một câu chuyện vui, còn tôi có thêm một người bạn.

Và cô ấy mỉm cười.

Đúng vậy, nếu bạn nhìn mỗi sự việc theo đúng cách, thì bạn sẽ luôn “nhận được”, và luôn “may mắn”. Lẽ ra tôi phải cảm ơn cô gái đó thêm vì bài học này nữa.

Không phải chỉ đủ là tốt


18/11/2009 05:43:27

(SVVN) Vấn đề là ở chỗ, những khác biệt của chúng tôi lại là kiểu khác biệt gây xa cách – tôn giáo khác nhau, trình độ học vấn khác nhau, suy nghĩ khác nhau, phong cách sống khác nhau – những điều lẽ ra không cần phải chia rẽ con người, nhưng thường lại có, đặc biệt khi bạn cứ dồn hết chúng lại với nhau.


Không phải Kurt và tôi không có điểm nào chung. Thực tế, chúng tôi cũng tầm bằng tuổi nhau. Chiều cao tương đương, chỉ có số lượng sợi tóc là hơn kém nhau (tôi có mái tóc lỉa chỉa, còn Kurt thì tóc ẹp xuống – cho nên cái mái tóc đó khiến tôi có vẻ cao hơn). Chúng tôi cùng nhiệt tình cổ vũ cho cùng một đội bóng bầu dục của một trường đại học, và cùng thích những đội bóng rổ như nhau ở giải chuyên nghiệp.

Chúng tôi thậm chí còn nặng cân khoảng như nhau. Nhưng dù cả hai chúng tôi khi nhảy lên cân thì kim đều chỉ con số xấp xỉ 70 kg, nhưng Kurt mang trọng lượng của mình chủ yếu ở những cơ bắp cuồn cuộn trên hai cánh tay, ở đôi vai rộng và rắn chắc. Còn tôi “vác” trọng lượng của mình chủ yếu ở… ừm… từ bụng trở xuống. Tóm lại, chúng tôi có rất nhiều điểm chung – dù chúng tôi rất khác nhau.

Vấn đề là ở chỗ, những khác biệt của chúng tôi lại là kiểu khác biệt gây xa cách – tôn giáo khác nhau, trình độ học vấn khác nhau, suy nghĩ khác nhau, phong cách sống khác nhau – những điều lẽ ra không cần phải chia rẽ con người, nhưng thường lại có, đặc biệt khi bạn cứ dồn hết chúng lại với nhau.

Thực tế là, dù Kurt và tôi cùng làm việc cho một công ty (của bố tôi!), thì có lẽ chúng tôi cũng chẳng bao giờ gặp nhau, nếu không bị ném vào một tình huống rất dở hơi. Kurt là người lao động chân tay, nói cho cùng thì cậu ấy thậm chí còn không học hết trung học, và vừa mới vào làm việc trong công ty chưa được bao lâu đã bày trò dính líu đến những người đòi thương lượng với công ty để đảm bảo quyền lợi cho nhân viên và thay đổi một số chính sách.

Tôi thì không chỉ làm công việc “cổ cồn trắng”, tức là văn phòng, mà còn luôn trịnh trọng đeo cravat. Tôi không có tư cách gì mà ngồi phía bên kia của bàn đàm phán với “tổ nhân viên đề nghị thay đổi” mà Kurt có liên quan, nhưng tôi được bố giao nhiệm vụ phụ trách các mối quan hệ nội vụ cũng như cả quan hệ đối ngoại với khách hàng và giới truyền thông.

Một vài mối quan hệ trong công ty trở nên căng thẳng không kém nào trong mối quan hệ của… LiLo và Sam! Và rõ ràng, đây không phải thời điểm để đi tạo dựng những tình bạn mới. Nhưng vì tôi được giao trọng trách tìm hiểu rõ sự tình, nên tôi bắt chuyện với Kurt, lúc đầu chỉ theo kiểu xã giao. Cũng không có gì khó, vì chúng tôi cỡ tuổi nhau, đều còn trẻ nên có rất nhiều thứ để nói tới một cách thoải mái.

Tiếp xúc mới biết, Kurt là người có ngoại hình cục cằn, nhưng thực ra lại thân thiện và có khiếu hài hước hơn hẳn nhiều người chải chuốt khác. Chỉ nói những câu chuyện ngắn với Kurt mà tôi không thể không có thiện cảm với cậu ta. Lúc đầu, chúng tôi chỉ giới hạn những buổi trò chuyện xoay quanh chủ đề thể thao. Điều này lại dẫn tới việc chúng tôi bắt đầu kể lể về “quá khứ thể thao” của mình, tức là những môn chúng tôi đã từng chơi (quá khứ của Kurt thì còn ấn tượng, chứ của tôi thì không).

Từ chuyện thể thao, chúng tôi lại lan sang chuyện hồi học sinh, và dẫn tới chuyện về gia đình hai bên, và cuối cùng, đi một vòng, dính đến gia đình tức là dính đến bố tôi, nên câu chuyện trở lại chính cái chủ đề mà hình như cả hai chúng tôi đều ái ngại, cố tránh phải nói tới.
- Sao cậu lại đến làm cho công ty này? – Tôi hỏi.
- Ngày trước bố mình từng làm ở đây – Kurt đáp đơn giản – Anh trai mình cũng vậy. Nên mình chưa từng nghĩ tới việc đi làm ở đâu khác ngoài ở đây.
- Ở đây cậu có thích không? – Tôi không có ý định hỏi câu này ngay lập tức, nhưng gần như bị buột ra.

Kurt nhìn tôi, như thể cậu ta cố nhận định xem liệu tôi có đang lăm le gài bẫy cậu ta không. Tôi đoán rằng cuối cùng, Kurt đã luận ra rằng tôi không đủ thông minh để làm điều đó.

- Ừ, có – Kurt đáp – Mình rất thích. Làm việc khá vất vả, nhưng đây là công việc tốt, trung thực nữa. Lương cũng ổn. Công ty đối xử với những nhân viên như mình tốt lắm.

Tôi chần chừ. Tôi chỉ muốn hét lên mà hỏi luôn: “Thế thì tại sao cậu và ông anh trai quỷ sứ của cậu lại đi liên kết một nhóm nhân viên để mà cố gắng phá đám công ty bằng mấy cái yêu cầu quá đáng và vô lý đó? Tại sao lại còn đòi thay đổi cái gì nữa?”.

Tôi nghĩ Kurt đã đọc được câu hỏi đó trong mắt tôi.
- Nghe này, tất cả bọn mình đều biết đây là một công ty tốt – Kurt nói, giản dị và thẳng thắn – Nhưng nhiều người nghĩ rằng nó có thể còn tốt hơn nữa. Đó là tất cả những gì mà bọn mình đang cố gắng thực hiện. Bọn mình chỉ muốn công ty tốt hơn nữa thôi.

Tôi sững lại, không nói thêm gì nữa.

Cho đến giờ, tôi vẫn thường xuyên nghĩ đến Kurt, nhất là những lúc cảm thấy nhàm chán với cuộc sống do quá thoả mãn với bản thân mình; hoặc những lúc muốn bỏ cuộc, muốn dừng lại thay vì cố gắng đi tiếp.

Tôi vẫn nhớ rõ câu chuyện của mình với một trong những nhân viên trung thành nhất mà tôi từng biết, một người đã chân thành ca ngợi một “công việc tốt, trung thực”, và chính vì thế, lại mong muốn làm cho một công ty đã tốt trở thành tốt hơn, bởi chỉ tốt thôi là chưa đủ, mà luôn phải nghĩ xem “có thể tốt đến mức nào”.

Nghĩ kỹ lại, thì đây lại là một điểm chung nữa giữa hai chúng tôi.

Những thay đổi lớn


18/11/2009 05:47:51

(SVVN) Hãy thực hiện những thay đổi nhỏ mỗi ngày. Khi bạn có thể thích nghi dần với những thay đổi nhỏ, thì những khác biệt lớn sẽ xảy ra. Theo từng bước thật nhỏ.


Tôi thường tìm thấy cảm hứng trong những điều rất bình thường. Một điều rất đơn giản cũng có thể chợt khuấy động tâm trí tôi. Đó là tình huống khi tôi bước xuống khỏi bậc cửa vào vài ngày trước.

Đoạn đường lái xe từ cổng vào nhà chúng tôi đã bị vỡ vụn. Nó cần được sửa lại hoặc được thay thế toàn bộ, tức là đập đi xây lại hoàn toàn. Vài năm trước chúng tôi đã cố sửa nó, nhưng chẳng ăn thua gì cả. Cho nên, ngay cả trong thời buổi kinh tế khó khăn này, thì việc “bảo dưỡng”, tu sửa nhà cửa cũng phải được đặt mức ưu tiên hơn rất nhiều thứ khác. Vì không sửa thì lái xe vào làm sao được, xe sẽ nảy lên cùng cục và chắc là chẳng bao lâu thì cả xe cũng hỏng nốt!

Chúng tôi không đủ tiền để đập đi xây mới lại hoàn toàn, nên chúng tôi quyết định lát lại nó. Sáng hôm sau, khi tôi bước từ trên bậc cửa xuống, tôi suýt nữa trượt chân ngã. Bởi khoảng cách từ bậc cửa xuống đến mặt đường mới lát đã thu ngắn lại hơn rồi.

Tôi nhận ra rằng tôi đã quen với một độ cao nhất định khi bước từ bậc cửa xuống mặt đường dành để lái xe. Tôi đã bước như thế quá nhiều lần, đến mức tôi không còn để ý đến nó nữa, chân chỉ bước theo thói quen và tiềm thức thì luôn kỳ vọng rằng mọi thứ vẫn y như cũ. Đó là một việc làm thường xuyên đến mức không cần phải suy nghĩ. Để rồi chỉ thêm 2,5 cm cho cái mặt đường mới cũng khiến tôi suýt nữa thì ngã trật chân.

Một thay đổi rất nhỏ và một phản ứng không nhỏ. Bởi nó khiến tôi nghĩ đến rằng, hằng ngày, có bao nhiêu việc mà tôi làm theo kiểu “tự động hoá”. Có bao nhiêu điều trong cuộc sống đã trở thành thói quen mà tôi chẳng buồn để ý tới nữa, ngay cả việc cứ về nhà là bữa tối đã phải sẵn sàng mà chẳng cần quan tâm rằng người ở nhà có mệt hay không mà vẫn nấu nướng bất kể thời tiết, bất kể tâm trạng…

Nhưng từ ngày hôm đó, tôi mong đến giờ đi làm hơn. Tôi muốn bước đi trên con đường mới lát phẳng phiu, muốn lái xe chạy bon bon thoải mái mà không phải nhăn mặt mỗi khi xe xóc nảy lên. Tôi dậy sớm hơn một chút, và lần nào bước xuống bậc cửa cũng mỉm cười. Thú thật là tâm trạng tôi phấn chấn hơn hẳn vào mỗi buổi sáng.

Chính điều này lại dẫn tới suy nghĩ rằng bạn không cần phải có những thay đổi lớn trong cuộc sống thì mới tạo ra những khác biệt lớn. Những thay đổi lớn thì hầu hết mọi người đều không đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Vậy hãy tạo ra những thay đổi nhỏ, nhưng kéo dài, bền bỉ.

Ví dụ, nếu bạn luôn dậy lúc 7h và vội vã ăn uống, thay quần áo, ngày mai hãy thử dậy lúc 6h45, nhất định không ngủ nướng. Chỉ thêm 15 phút cũng sẽ khiến cho buổi sáng của bạn được dễ dàng hơn, trôi chảy hơn, đỡ phải vội vã hơn.

Tôi đã thử nghiệm một việc. Bình thường, tôi đeo đồng hồ bên tay trái. Có một hôm, tôi đổi nó sang tay phải và việc đó khiến tôi phát điên. Bạn thấy không, chỉ một thay đổi nhỏ cũng sẽ tạo nên khác biệt.

Hãy thực hiện những thay đổi nhỏ mỗi ngày. Khi bạn có thể thích nghi dần với những thay đổi nhỏ, thì những khác biệt lớn sẽ xảy ra. Theo từng bước thật nhỏ.

Không bao giờ là quá muộn


26/11/2009 03:48:01

(SVVN) "Rằng cuộc sống có những cách giải quyết vấn đề rất kỳ diệu (và bí ẩn). Tôi nhận ra rằng phương châm sống mà tôi vẫn làm theo suốt cả cuộc đời – là giấc mơ chính là thứ để dựng nên thực tế, và đừng bao giờ bỏ cuộc, bởi không bao giờ là quá muộn – đã là đúng đắn... " Ở tuổi 17, giống như rất nhiều cô gái trẻ khác, tôi bị mê hoặc bởi một cô tiếp viên hàng không trên chuyến bay tới châu Âu. Cô ấy, đối với tôi, như thể một nữ thần. Tôi không thể rời mắt khỏi cô: tôi nhìn cô thực hiện các trách nhiệm của mình, trang phục hoàn hảo, tóc búi gọn, móng tay sạch sẽ.

Tôi ở châu Âu 3 tuần và tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới là chuyến bay về nhà, để lại được nhìn thấy một cô tiếp viên hàng không nữa. Ở tuổi 19, tôi học đại học năm thứ hai và không chắc nên chọn chuyên ngành nào.

Tôi ghi danh vào ngành Khoa học Nhân văn, nhưng không hứng thú lắm. Sâu thẳm trong tim mình, tôi vẫn mong được trở thành giống như cô tiếp viên hàng không mà tôi nhìn thấy hai năm trước.

Tôi quyết định nộp đơn vào ngành hàng không. Tôi theo đuổi quá trình khó nhọc này suốt 3 năm, mà hồi đó còn không có máy tính, không có e-mail.

Tất cả giấy tờ đều được ghi bằng tay và chuyển bằng bưu điện.

Nhưng rồi từng lá thư gửi đến, nói rằng họ cảm ơn nhưng rất tiếc phải thông báo rằng họ đã tìm được người khác phù hợp. Năm này qua năm khác, tôi tiếp tục theo đuổi giấc mơ, cho đến khi, cuối cùng, tôi nhận ra rằng hẳn tôi phải thiếu một điều gì đó khiến tôi không được nhận.

Đó đúng là một thực tế đáng thất vọng. Tôi ngừng gửi các bản đăng ký và đẩy đam mê sâu sắc của mình vào sâu trong lòng, đi tiếp với cuộc sống của mình, mà không có các hãng hàng không.

Sự nghiệp của tôi suốt nhiều năm sau đó đều có liên quan tới một ngành: dịch vụ khách hàng. Dù là một nhân viên lễ tân hay ở cấp bậc quản lý, tôi luôn là người đối diện với công chúng.

Tôi sinh đôi hai cậu con trai, rồi sinh đứa con thứ ba. Một năm sau đó, tôi ly dị. Cuộc sống rất khó khăn. Tôi tuyệt vọng về tài chính, ngập trong những trách nhiệm, mà chỉ có ba cậu con trai mới giúp tôi vượt qua được.

Trong suốt thời gian đó, niềm đam mê được bay vẫn luôn bám đuổi tôi. Nhưng vai trò của người làm mẹ vẫn được đặt lên trước. Ba đứa con là cuộc sống của tôi, và tôi cứ tiếp tục như vậy. Chúng lớn lên, tốt nghiệp trung học và vào đại học. Khi con út của tôi sắp tốt nghiệp trung học cũng là lúc tôi thất nghiệp.

Một thời gian sau đó, tôi xem chương trình TV tên là “Hàng không”, nói về một nữ tiếp viên hàng không là goá phụ 50 tuổi, tên là Billy, sống một mình vì các con đều đã lớn và ra ở riêng. Bà ấy nói bà ấy thích tiếp xúc với con người. Bà đọc một quảng cáo là hãng hàng không Southwest tuyển tiếp viên nên quyết định đến xem có những vị trí nào. Sau một quá trình tuyển dụng vất vả, thật ngạc nhiên, bà được nhận và tham gia luyện tập. Billy tỏ ra rất phấn khởi. Và ước mơ của tôi lại trỗi dậy.

Tôi theo đuổi một hãng hàng không ở địa phương để không phải chuyển nhà. Phải ba tháng sau đó hãng hàng không này mới mở chi nhánh ở chỗ tôi, nhưng tôi luôn sẵn sàng. Cho dù họ thuyết phục tôi rằng nghề này rất cực nhọc, tôi cũng không quan tâm.

Ba tuần tập huấn bao gồm một khối lượng kiến thức khổng lồ (mà tôi đã nghiên cứu suốt 30 năm), thi, tập sơ tán, và nhìn những người học cùng lớp mình bị mời về vì không đủ tiêu chuẩn. Vào tháng Tư, tôi thi kỳ thi cuối cùng và vượt qua. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ được lúc nhận bằng tốt nghiệp khoá huấn luyện là công sức tôi học tập và theo đuổi ngành hàng không suốt 30 năm không phải là uổng phí.

Rằng cuộc sống có những cách giải quyết vấn đề rất kỳ diệu (và bí ẩn). Tôi nhận ra rằng phương châm sống mà tôi vẫn làm theo suốt cả cuộc đời – là giấc mơ chính là thứ để dựng nên thực tế, và đừng bao giờ bỏ cuộc, bởi không bao giờ là quá muộn – đã là đúng đắn.

Cho đến nay, dù đã hơn 50 tuổi, tôi vẫn là một tiếp viên hàng không và tôi yêu thích từng phút trong công việc của mình, trong suốt 5 năm qua.

Có một lần, khi tôi hạ cánh xuống sân bay quê nhà ở Detroit, ba cậu con trai của tôi đứng sẵn đợi mẹ, mỗi đứa cầm một bông hồng đỏ. Chúng nói rằng chúng muốn cho tôi thấy tình yêu và sự ủng hộ của chúng đối với một phụ nữ đã chấp nhận rủi ro và thử thách để theo đuổi mơ ước của mình (ở tuổi 50), một người tin rằng mình đủ mạnh mẽ để thử, để được khoác vào người bộ đồng phục mà mình đã đợi cả cuộc đời.

Tôi được làm


08/01/2010 03:59:26

(SVVN) Vào thời điểm này của năm, tôi nghĩ chúng ta nên đếm những điều tốt lành và áp dụng phương châm "ĐƯỢC chứ không PHẢI" vào cuộc sống của mình. Hãy nhớ, chúng ta không phải nấu ăn, dọn dẹp, học hành, chuẩn bị quà cho gia đình và bạn bè - mà là chúng ta ĐƯỢC làm tất cả những điều đó.


Tối qua, khi lái xe từ công ty về nhà, tôi nghe thấy một bài hát nhạc đồng quê trên đài, khiến tôi có một khoảnh khắc như tỉnh người ra. Không phải do những câu cú giật cục về những điều tiêu cực hoặc những từ ngữ đường phố. Mà đó là bài hát có tên "Tôi được làm", do một nhóm nhạc tên là Blue Country thể hiện.

Bài hát kể câu chuyện về một cậu bé đã từng "phải" đi nhà thờ, "phải" cắt cỏ, và "phải" giúp đỡ bố. Cậu bé lớn lên thành một chàng trai và, đặc biệt kể từ khi bố cậu bị một cơn đau tim dữ dội, đã nói: "Giờ đây giúp đỡ bố là một điều tôi không phải làm… mà là tôi được làm".

Khi gặp được tình yêu của đời mình, chàng trai đó đã từng "phải" nói "Anh yêu em", cho đến khi anh nằm mơ thấy người yêu mình bị tai nạn và qua đời. Anh kết luận: "Bây giờ tôi nhận ra rằng tôi không phải nói tôi yêu em… mà là tôi được nói".

Wow! Ý nghĩa đằng sau lời bài hát thực sự khiến tôi phải suy nghĩ, cho đến tận khi tôi bước vào nhà, mở tủ lạnh để lấy bình nước cam của mình và dốc ra… được đúng ba giọt! Thay vì nghĩ rằng tôi PHẢI chạy ra siêu thị và chi 80 đôla để mua đồ chỉ vì Ben đã nuốt sạch cả một bình tướng nước cam chỉ trong vòng một ngày, tôi nghĩ tôi ĐƯỢC đi mua những đồ tạp phẩm này cho gia đình mình, vì tôi có đủ tiền, và tôi có một gia đình, bao gồm cả Ben, kẻ đã chén hết mọi thứ có mặt trong tủ lạnh, trong khoảng thời gian xứng đáng được ghi vào sách Kỷ lục Guinness.

Lần sau, khi nghe Dani, 21 tuổi, than phiền rằng con bé PHẢI đi tới trường, PHẢI làm thêm, PHẢI dành thời gian cho người yêu, tôi sẽ nói đến bài hát này. Và, vì tôi luôn hối hận rằng mình đã không đi học đại học, tôi sẽ nhấn mạnh rằng Dani nên lấy làm mừng là mình ĐƯỢC đến trường, ĐƯỢC làm việc, và đủ may mắn để tìm được một chàng trai tốt, người đã ĐƯỢC giúp đỡ con bé lập ra 9 triệu kế hoạch cho ngày cưới - mà còn chưa biết mấy năm nữa mới diễn ra.

Còn tôi, tôi làm việc 40h/tuần, còn chồng tôi có một trang trại riêng chuyên nuôi bò sữa. Mỗi ngày anh làm việc 13 tiếng, và công việc không phải lúc nào cũng dễ dàng. Ví dụ như một ngày cuối tuần vào đầu năm, khi gió thổi hun hút, thì anh vẫn phải dậy đúng khi đồng hồ báo thức kêu: 4h45' sáng.

Nhưng hẳn là anh cũng đã hiểu được thông điệp của tôi khi tôi nói về bài hát vào hôm trước đó. Vì trước khi đi làm, anh quay sang tôi và bảo: "Anh biết rằng anh không PHẢI lội qua tuyết để tới khu trang trại nuôi bò… mà là anh ĐƯỢC làm thế" - Anh nháy mắt. Dù sao đó cũng là một khởi đầu tốt.

Nói đến khởi đầu, thì bây giờ là thời điểm khởi đầu của một năm mới. Năm nay, tôi sẽ thay đổi cách nhìn nhận cuộc sống của mình so với những năm trước đây. Thay vì nghĩ tôi phải đứng 8 tiếng ở công ty và về nhà vẫn còn phải gói quà, tỉa cây cối, nướng ba chục cái bánh gừng, thì tôi sẽ nghĩ tôi ĐƯỢC gói những món quà tuyệt đẹp sẽ đem niềm vui đến cho người nhận; tôi cũng ĐƯỢC cắt tỉa những cái cây làm sống động không khí trong gia đình; tôi ĐƯỢC nướng những chiếc bánh có thể khiến tôi tăng lên vài cân, nhưng ít nhất chúng tôi có đủ thức ăn đến mức thậm chí tôi còn phải lo về việc quần áo sẽ bị chật sau mùa lễ hội.

Vào thời điểm này của năm, tôi nghĩ chúng ta nên đếm những điều tốt lành và áp dụng phương châm "ĐƯỢC chứ không PHẢI" vào cuộc sống của mình. Hãy nhớ, chúng ta không phải nấu ăn, dọn dẹp, học hành, chuẩn bị quà cho gia đình và bạn bè - mà là chúng ta ĐƯỢC làm tất cả những điều đó.

Mỗi ngày đều là một cơ hội để lựa chọn




14/02/2010 11:59:21

(SVVN) "Câu chuyện của thầy đã chạm tới trái tim tất cả chúng tôi. Hoặc cũng có thể không phải là câu chuyện, mà là ở thái độ luôn lạc quan và điềm tĩnh của thầy. Có câu nói rằng một người thầy xuất sắc là người khiến cho học sinh học được nhiều hơn là kiến thức trong sách giáo khoa..."



Vào giờ học lúc 8h sáng ngày thứ hai ở đại học Nevada, Las Vegas (UNLV), thầy giáo của chúng tôi bước vào với một nụ cười vui vẻ và hỏi cuối tuần của chúng tôi ra sao. Ngay lập tức, một cậu bạn trong lớp giơ tay và nói rằng cuối tuần của cậu ấy không được tốt lắm. Cậu ấy phải nhổ một cái răng khôn vì nó bị sâu. Sau đó, cậu ấy hỏi thầy giáo rằng tại sao lúc nào trông thầy cũng có vẻ rất vui tươi. Thầy giáo tôi trả lời:


- Mỗi buổi sáng khi em tỉnh dậy, em được lựa chọn là ngày hôm đó em muốn tiếp cận cuộc sống như thế nào. Như tôi, tôi chọn cách vui vẻ. Để tôi lấy một ví dụ cho các em xem.
Và trong khi gần sáu mươi sinh viên chúng tôi ngừng trò chuyện để tròn mắt lắng nghe, thì thầy bắt đầu câu chuyện của mình:

“Tôi không chỉ giảng dạy ở UNLV, mà còn dạy ở một trường đại học cộng đồng tại Henderson, tức là từ nhà tôi, đi 17 dặm theo đường cao tốc thì sẽ tới. Vài tuần trước, tôi lái xe qua chặng đường 17 dặm đó để đến Henderson. Rồi tôi rời khỏi đường cao tốc và rẽ sang lối vào trường. Chỉ còn khoảng một phần tư dặm nữa là tới cổng trường rồi. Nhưng đúng lúc đó thì xe tôi chết máy. Tôi cố khởi động lại, nhưng máy vẫn im re. Lục túi tìm điện thoại di động thì không thấy, hẳn là sáng ra tôi đã bỏ quên ở nhà. Thế là tôi đành bật đèn tín hiệu báo xe hỏng, vớ lấy cặp đựng sách vở, rồi đi bộ nốt quãng đường còn lại tới trường.

“Ngay khi vào trường, tôi gọi cho đội cứu hộ và đề nghị họ cho xe cẩu tới. Họ nói sẽ thực hiện. Cô thư ký ở phòng giáo viên của trường hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra.
“Hôm nay đúng là ngày may mắn của tôi” – Tôi nói với cô ấy và kể lại câu chuyện.
“Xe của anh bị hỏng và điện thoại di động thì quên ở nhà, và anh vẫn gọi hôm nay là ngày may mắn” – Cô thư ký ngạc nhiên – “Anh nói đùa đấy hả?”

“Nghe này, tôi sống cách trường tới mười bảy dặm” – Tôi đáp – “Chiếc xe của tôi có thể bị hỏng ở bất kỳ đâu trên đường cao tốc. Nhưng nó đã không làm thế. Mà nó bị hỏng ở một địa điểm hoàn hảo: sau khi đã thoát khỏi đường cao tốc, và chỉ còn một đoạn ngắn để tôi có thể đi bộ tới trường. Tôi vẫn có thể lên lớp dạy, và tôi cũng đã kịp gọi xe cứu hộ tới đem xe tôi đến ga-ra sửa. Sau giờ dạy, tôi sẽ đến ga-ra, lúc đó có thể xe tôi đã được sửa rồi, và tôi chẳng mất nhiều thì giờ chờ đợi. Nếu chiếc xe của tôi hẳn là phải hỏng vào hôm nay, thì rõ ràng nó không thể hỏng theo cách nào thuận tiện cho tôi hơn được nữa”.

“Cô thư ký tròn mắt, và mỉm cười. Tất nhiên, tôi mỉm cười lại và phóng lên lớp dạy”. Đó là câu chuyện thầy tôi đã kể trong giờ học Kinh tế ở UNLV.

Gần sáu mươi khuôn mặt sinh viên chúng tôi đều chăm chú lắng nghe, không ai tỏ vẻ buồn ngủ. Câu chuyện của thầy đã chạm tới trái tim tất cả chúng tôi. Hoặc cũng có thể không phải là câu chuyện, mà là ở thái độ luôn lạc quan và điềm tĩnh của thầy. Có câu nói rằng một người thầy xuất sắc là người khiến cho học sinh học được nhiều hơn là kiến thức trong sách giáo khoa.

Tôi nghĩ hẳn là đúng như vậy.


Đặng Mỹ Dung (dịch)






Ký ức về mùa xuân và gió trời


18/02/2010 12:02:48

(SVVN)Lại Tết. Lại nhớ về những chuyến đi trong đời sinh viên. Một thời tuổi trẻ tinh sạch và hào sảng. Gần như không vụ lợi, không toan tính. Chỉ sống đầy lửa đam mê và khát vọng. Đó là những mùa Xuân vãi lộc trong cái thiêng liêng của đất trời giao mùa, cái mùa Xuân hữu hình có thể nắm bắt, tính toán trong vòng quay cơ học của vật lý nhưng cũng là mùa vàng, mùa xâu chuỗi những mùi hương vô hình trong tâm thức dưới đáy cạn thời gian còn đọng lại những giọt xuân tuổi trẻ.


Nhà thơ nổi tiếng của nhóm tân dị Xuân Thu Nhã Tập, Nguyễn Xuân Sanh viết “đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà” chắc có lẽ cũng vì thế! Cái nhịp của mùa, của hương, của ký ức và tâm tưởng. Hải hà bao quát, bao trùm cái rộng mở của vô biên, vô lượng. Cũng như tôi, khi viết về ký ức của ngày qua chỉ còn động vọng mùi hương của mùa Xuân và gió trời. “Ơi cơn gió hai mươi trẻ lạ” .

Tết, là những chuyến đi. Đó là những chuyến trở về đầy bụi đường trong cái men cảm xúc bừng bừng lửa trai trẻ. Trong cái tất bật, ồn ã chen lấn cuối năm, chuyện tàu xe với những chàng sinh viên mê văn chương thi phú trong túi chỉ còn vài đồng bạc cắc thật lãng mạn và lữ thứ. Ao ước sống như một con sâu đo với giấc mộng chữ nghĩa hay chất ngất khí uất kiểu Tiêu Sơn tráng sĩ. Trong tim lúc nào cũng sẵn một khúc cuồng ngâm và trong túi là bài thơ mùa Xuân viết dở.

Có năm, khi bắt được chuyến xe cuối cùng thì chỉ còn đủ tiền trả một bữa cơm bụi (!). Và trước đó thì cũng chỉ “đủ tiền” uống một ly cà phê đen nóng nhìn dòng người tưởng như bất tận đang cuồn cuộn đổ về bến xe. Trên Sinh Viên Việt Nam năm nào, tôi viết: “Bỏ lại hết cả trên tường con nhện/ Anh đi rung cầu thang gỗ bụi mờ”... Đó là tiếng gọi trở về mở đầu cho những chuyến đi xa. Yêu cuộc sống cần lao và lam lũ này xiết bao!

Như yêu câu thơ Quốc Sinh tặng tôi đã mường tượng trong bóng quê nhà sau lớp bụi đường: “Và tiếng vọng thì thầm/ là tiếng hẹn hò của người con gái/ bạn hãy nhắm mắt lại/ tưởng tượng một ngày về bước vào căn phòng em/ tưởng tượng xuân nở bên thềm/ những ngôi nhà vàng hoa trong thành phố...”.

Thời sinh viên của tôi đáng nhớ hơn với những người bạn nghèo không được về ăn Tết quê xa mà ở lại để tham gia dịch vụ “giữ đồ” của Đoàn trường và ban Quản lý ký túc xá. Ví dụ như Minh Trường, một cây bút thơ học trường Luật. Trường khẩu khí, ngang tàng, bộc trực rặt khí chất Nam Bộ. Trường quê Bến Tre, không xa Sài Gòn bao nhiêu nhưng anh cũng không đủ tiền về và cũng quá cần tiền đóng học phí.

Chỉ có mùa Tết, tranh thủ đi làm thêm mới kiếm đủ tiền trang trải. Trong ngày cuối năm của cái tết sinh viên, khi ra đón “xe chui” dưới chân cầu Bình Triệu, chúng tôi bị một toán giang hồ truy đuổi. Chắc chúng thấy mấy gã trai lơ ngơ trong đêm khuya khoắt, tay xách nách mang đủ thứ hành lý nên tính trấn lột, vòi tiền. Chúng tôi chỉ kịp vứt mấy túi xách vào cổng trường Đại học Luật và lên tiếng nhờ bảo vệ gọi bạn.

Sau đó, cả bọn tự gầy một “sòng thơ” ngẫu hứng giữa căn phòng chất ngất như một pháo đài với hàng đống đồ chất cao do sinh viên về quê ăn Tết gửi lại. Và thơ Trường hào sảng, hay lạ thường: “Về bến hẹn le te cơn gió chướng/ gặp mùa Xuân còn nở mấy hoa bần/ Nghe xa lắc con đò năm cũ/ Em có ngồi giặt nhớ tháng Giêng không?”. Ôi, những câu thơ Xuân trở thành những mùa vàng ghi nhớ mãi trong ký ức...

Và chuyến xe đêm bão bùng ngập gió Xuân trôi qua bao phố thị, bao thời gian ngược gió đến tận bây giờ...

Lung linh Tết cũ


20/02/2010 01:48:50

(SVVN)Đôi khi, tôi thử hình dung cuộc sống sẽ ra sao nếu không có những ngày lễ Tết. Lúc đó cuộc đời chỉ là một chuỗi thời gian đều đặn, không có sự bắt đầu, kết thúc và tái sinh


Nghĩ về tuổi thơ ở Huế, tôi vẫn nhớ những ngày mồng năm tháng năm, nhìn lên Mặt Trời, nhỏ chanh vào mắt với hy vọng mắt sẽ sáng hơn. Những đêm ba mươi nằm đợi giao thừa, để sáng mồng một đi đứng thật từ tốn, nói năng thật đàng hoàng, mong sao năm mới sẽ tử tế hơn, bởi vì như bà ngoại tôi nói: "Đứa nào đầu năm bị mắng thì sẽ bị mắng cả năm". Mồng hai Tết, ngoại tôi cúng Tết Nhà. Cúng xong bọn trẻ con chúng tôi thi nhau dán những mẩu giấy vàng bạc lấp lánh lên tủ, bàn, cửa sổ, cửa lớn và nhất là lên cây cối trong vườn.

Ngoại tôi bảo, như thế là mình cho tất cả những gì trong nhà được ăn Tết. Chẳng hạn, cây cho mình hoa trái, nên phải chia sẻ niềm vui với chúng. Khi ông ngoại mất, những gốc cây này đều được buộc dải tang trắng. Người lớn bảo không làm thế thì cây sẽ khô rụi đi. Còn trẻ nhỏ chúng tôi khi đó chỉ cảm thấy rằng, trong gia đình không chỉ có ông bà, cha mẹ, anh em mà còn có tất cả cây cỏ, hoa lá và những vật dụng gần gũi quanh mình. Hình như muôn vật đều có linh hồn. Nhìn vào thế giới "hữu linh" chung quanh ấy, có lúc chúng ta thấy sợ hãi, lại có lúc thấy lòng đầy ấm áp thương yêu.

Tôi nhớ, có lần bà ngoại làm cơm vắt cúng hăm ba tháng năm. "Sao cúng mà lại có cơm vắt?" Bà tôi hạ giọng: "Để cho người ta chạy giặc đường xa". Bỗng nhiên tôi thấy sờ sợ... Đã hơn một trăm năm từ ngày thất thủ kinh đô, dường như những người đã khuất vẫn còn đâu đó, từ các cửa thành chạy túa ra các nẻo đường. Trên những bàn cúng người ta vẫn dành cho họ những món lương khô cho một chuyến đi xa bất hạnh. Còn ngày giỗ và ngày tất niên, ngoài mâm cúng tổ tiên trong nhà, luôn có mâm cúng riêng ngoài sân. Cuối năm, cúng cha mẹ ông bà, lại nhớ đến những linh hồn lang thang cơ nhỡ không người cúng cấp.

Ngày ấy, lúc nào nhìn mâm cháo trên bàn cúng, tôi cũng thấy lành lạnh trong người. Người ta sợ cái đói, cả đến ở thế giới bên kia cũng phải lo đùm bọc chia sẻ miếng cơm bát cháo cho nhau. Cúng xong, trẻ con được giao phần tung bánh tráng và hột nổ trên sân. Hột nổ là những hạt bột lọc nhuộm xanh đỏ, rang phồng lên. Bà tôi bảo: "Đó là kẹo của người xưa". Những hột nổ rơi lấm tấm trên sân, và đám trẻ nhỏ chúng tôi thực lòng sung sướng, tưởng như đang phân phát biết bao niềm vui quanh mình.

Bà ngoại tôi bây giờ đã mất. Sau lưng nhà, người ta đang cắm mốc để chuẩn bị làm đường xe cao tốc. Nhưng ở đây, trong căn nhà cũ, mẹ tôi vẫn cúng lễ hằng năm và đến Tết lại dán những mẩu giấy vàng bạc lên cây lá trong vườn. Rồi đến lượt tôi, tôi cũng sẽ làm như thế, và những hột nổ lấm tấm cũng sẽ rơi muôn màu trong ký ức tuổi thơ của các con tôi.

Từ khi lớn lên, tôi không còn tin có thần linh hay ma quỷ, nhưng cũng không thích nghĩ rằng thế giới này chỉ gồm toàn những điều trông thấy được. Những niềm tin thơ ngây đã cùng bà tôi yên nghỉ, nhưng trong tục lệ bà gìn giữ vẫn còn mãi bài học tình người.
Bao nhiêu năm qua, mỗi lần Tết đến, hình như bà lại trở về cùng tôi trong vẻ bí ẩn và thân tình của vạn vật. Và ngay khi chỉ có một mình, tôi cũng không lẻ loi giữa cuộc đời này

Khi ai đó làm chúng ta tổn thương


16/03/2010 06:45:54

(SVVN) Khi những người khác làm bạn tổn thương, hãy nghĩ đến việc bạn sẽ phản ứng thế nào nếu đó chính là người thân của bạn. Đó có thể không phải là cách dễ nhất để bạn thực hiện, nhưng là cách thực tế nhất bạn có thể làm để dễ dàng tha thứ, dễ dàng cảm thấy bình yên trở lại nhất cho chính mình.


Khi trận hỏa hoạn Hayman ở Colorado bắt đầu suy yếu, những người như chúng tôi, sống ở quanh vùng vành đai, thỉnh thoảng tự cho phép mình có những tia hy vọng mong manh rằng mọi chuyện rồi sẽ sớm trở lại bình thường. Không, những khu rừng sẽ không thể được phục hồi trong nhiều năm nữa. Những ngôi nhà bị cháy cũng sẽ không sớm được xây dựng lại. Và những gia đình bị di dời bắt buộc sẽ không tìm thấy bất kỳ điều gì giống với bình thường, sau nhiều tháng nữa. Bản thân trận hỏa hoạn vẫn sẽ âm ỉ, chúng tôi nghe nói như thế, cho đến khi có tuyết rơi vào mùa Thu. Nhưng, khi những bông hoa nghệ tây vươn lên từ nền đất đóng băng, cho thấy mùa Xuân đến, thì bầu trời xanh sáng ló sau những làn khói mù mịt giờ đây như tuyên bố rằng những điều tệ nhất có thể đã qua.

Trận hỏa hoạn, theo chúng tôi được biết, bị gây ra bởi một kỹ thuật viên của rừng. Có thể cô ấy không bao giờ có ý định đốt cháy gần 140.000 mẫu rừng tự nhiên đẹp đẽ ở Rặng Núi Đá, nhưng cũng sẽ phải mất hàng tháng trước khi tòa án quyết định rằng thảm họa này có đơn thuần chỉ là tai nạn hay không. Rất nhiều ngôi nhà đã bị phá hủy. Có những người lính cứu hỏa đã mất đi mạng sống, không phải do ngọn lửa, mà do một tai nạn ô tô khi họ vội vã đến hiện trường để cứu hộ. Chi phí để chống lại ngọn lửa và số tài sản bị thiệt hại sẽ lên đến hàng trăm triệu đôla.

Tuy nhiên, chưa kể đến kết quả về mặt luật pháp, thì từ người dân đến tòa án, ý kiến phản ứng với cô kỹ thuật viên kia đều chia thành hai phái. Một số muốn cô ấy phải chịu hình phạt cao nhất hiện có, những người khác lại kêu gọi mọi người cố gắng thấu hiểu và thông cảm cho cô ấy.

Nó cũng giống như câu hỏi là chúng ta phản ứng thế nào khi những người khác làm chúng ta tổn thương? Câu hỏi này là hoàn toàn hợp lý, bởi vì tất cả chúng ta, ai cũng có những khi bị tổn thương bởi hành động của người khác. Những hành động đó có thể là chủ tâm hay vô tình, có thể là ác ý hay đơn giản là thiếu suy nghĩ. Chúng ta sẽ làm gì?

Từ đó, tôi đã tự hỏi mình câu này: "Tôi sẽ làm gì nếu cô ấy là con gái tôi? Nếu cô ấy là vợ tôi hoặc em gái tôi?". Tôi tin rằng câu trả lời cho câu hỏi đó chính là câu trả lời mà chúng ta đang tìm kiếm.

Nếu cô ấy là con gái tôi, tôi sẽ muốn có một phán quyết tốt, chính đáng, có lương tâm, chứ không phải là cơn thịnh nộ mù quáng, để dẫn đến quyết định cuối cùng.

Nếu cô ấy là con gái tôi, tôi sẽ muốn cô ấy có được càng nhiều sự giúp đỡ càng tốt, với bất kỳ vấn đề nào có thể đã khiến cô ấy mắc phải một lựa chọn sai lầm có tính phá hủy nghiêm trọng đến vậy.

Nếu cô ấy là con gái tôi, tôi sẽ muốn cô ấy biết rằng luôn có các hậu quả cho mọi hành động của cô ấy, và mặc dù tôi có thể muốn che chở cho cô ấy khỏi những hậu quả đó, nhưng tôi cũng biết rằng làm như thế sẽ không phải là có ích nhất cho cô ấy.

Nếu cô ấy là con gái tôi, tôi sẽ vẫn muốn cô ấy có được một cơ hội nữa trong cuộc sống. Tôi sẽ muốn cô ấy có thể lại được chấp nhận bởi cộng đồng, và được hàn gắn - khi mà khu rừng, rồi đến lúc nào đó, tự bản thân nó cũng "hàn gắn". Và tôi cũng muốn cô ấy biết rằng, qua thử thách đau đớn này, cô ấy vẫn sẽ luôn luôn là con gái tôi.

Khi những người khác làm bạn tổn thương, hãy nghĩ đến việc bạn sẽ phản ứng thế nào nếu đó chính là người thân của bạn. Đó có thể không phải là cách dễ nhất để bạn thực hiện, nhưng là cách thực tế nhất bạn có thể làm để dễ dàng tha thứ, dễ dàng cảm thấy bình yên trở lại nhất cho chính mình

Tiếng vọng của những lời tử tế


30/03/2010 06:25:36

(SVVN) Mẹ Teresa đã từng nói một câu ngắn gọn mà thông thái: “Những lời tử tế có thể nhỏ bé và dễ nói ra, nhưng những tiếng vọng của chúng thì thực sự là vô tận”. Đôi khi sẽ là đủ dù bạn chỉ cần nói: “Quá tuyệt vời”.



Một cậu bé nói với bố của mình: “Chúng ta chơi trò phóng tên đi bố. Con sẽ phóng mấy mũi tên nhựa này vào tấm bia đằng kia, còn bố sẽ đứng reo: “Quá tuyệt vời!” nhé”. Cậu bé này quá ngây thơ hay quá tự tin? Dù gì, thì chắc chắn đó là con người không ngại đề nghị để nhận được những sự động viên mà mình cần. Và có thể tất cả chúng ta đều nên học từ cậu bé đó. Bởi khi lớn lên, không biết bắt đầu từ lúc nào, nhiều người bỗng thấy ngại khi được nhận những lời khen, ngay cả khi họ cần đến chúng.

Fr. Brian Cavanaugh, một nhà sư phạm và một tác giả đầy cảm hứng, đã kể một câu chuyện tương tự về tác động có tính tàn phá khủng khiếp của sự thoái chí nản lòng. Dante Gabriel Rossetti, họa sĩ, thi hào nổi tiếng của thế kỷ 19, có lần “bị” một vị khách lạ cứ nhất định đòi gặp. Khi gặp được rồi thì vị khách đó, là một ông lão lớn tuổi, nhờ Rossetti xem một vài bức tranh và phác họa của mình. Ông lão muốn biết ý kiến của Rossetti, xem liệu vị họa sĩ nổi tiếng này nghĩ những bức tranh đó có chút giá trị nào không.

Rossetti, vốn là người rất lịch thiệp, kiên nhẫn ngồi xem hết tập tranh. Rồi bằng giọng dịu dàng hết mức có thể và cách chọn lựa từ ngữ cẩn thận, Rossetti bảo với ông lão rằng những bản phác họa đó chẳng có giá trị gì và cũng không chứng tỏ được chút tài năng nào đáng kể. Ông xin lỗi vì lời nhận xét hơi khó lọt tai, nhưng nói rằng ông nghĩ mình nên thẳng thắn.

Vị khách có vẻ rất thất vọng, nhưng lại hỏi người nghệ sĩ rằng liệu ông có thể xem thêm vài bức tranh nữa được không. Những bức tranh này được vẽ bởi một sinh viên mỹ thuật trẻ. Rossetti xem tập bản vẽ thứ hai và ngay lập tức, ông đi từ ngạc nhiên đến sửng sốt trước tiềm năng mà những bức vẽ này bộc lộ. Ông thích thú xem kỹ từng bức rồi mỉm cười nói: “Những bức tranh này, chà, chúng đẹp quá. Rất ổn”. Rồi ông nói tiếp rằng cậu sinh viên trẻ tuổi này có một tương lai rất hứa hẹn, cậu ta nên được giúp đỡ và khuyến khích nhiều hết mức có thể, bởi cậu ta hẳn sẽ có một tương lai tuyệt vời ở phía trước nếu cậu dành thời gian học hành và luyện tập chăm chỉ.

Ông lão lần này có vẻ rất xúc động. Rossetti liền hỏi: “Nghệ sĩ trẻ tuổi tài ba này là ai vậy? Là con trai ông sao?”.
“Không” – Vị khách buồn bã đáp – “Đó chính là tôi, mấy chục năm về trước. Giá như tôi được nghe những lời khen tặng của ông từ lúc đó. Bởi vì, ông thấy đấy, đã không có ai nói gì với tôi cả, tôi nản chí và đã bỏ cuộc quá sớm”.Mẹ Teresa đã từng nói một câu ngắn gọn mà thông thái: “Những lời tử tế có thể nhỏ bé và dễ nói ra, nhưng những tiếng vọng của chúng thì thực sự là vô tận”. Đôi khi sẽ là đủ dù bạn chỉ cần nói: “Quá tuyệt vời”.

Ai sẽ lắng nghe?


07/04/2010 12:01:21

(SVVN) Mary Lou Casey từng nói: “Điều mà con người thực sự cần là được lắng nghe thực sự”. Vào bất kỳ thời điểm nào.


Hai bác sĩ tâm lý gặp lại nhau ở buổi họp mặt 20 năm của lớp đại học. Một người trông rất vui tươi, sôi nổi, người kia trông lo lắng và mệt mỏi.
- Vậy bí quyết của cậu là gì thế? – Vị bác sĩ có vẻ ngoài buồn bã và trông già hơn hẳn, hỏi bạn – Làm sao trông cậu vẫn tươi tỉnh như thế được? Cứ lắng nghe đủ thứ vấn đề, rắc rối của người khác hằng ngày, hằng giờ, hằng năm, khiến mình thấy già hẳn người đi.
- Ai mà đi lắng nghe chứ? – Vị bác sĩ trông trẻ trung hơn đáp – Cứ để cho họ nói thôi.
Thật không may, điều đó thường là vấn đề lớn – ai mà lắng nghe chứ? Ai mà THỰC SỰ lắng nghe chứ?

Tôi từng nhận được thư của một phụ nữ sống ở New York. Bà giải thích rằng anh con trai 22 tuổi của bà, làm nghề thợ điện, tuần trước đã tới Manhattan.

Có lẽ Joe đã giúp được người khác theo một cách mà anh không hề dự tính. Khi lên chuyến tàu về nhà, anh ngồi đối diện với một người lính cứu hỏa kiệt sức, người bám đầy bụi đất. Mặc dù anh có thể thấy những mảnh đá vụn còn bám trên tóc của người lính cứu hỏa, và để ý thấy hai bàn tay anh ấy rớm máu, nhưng điều khiến anh choáng váng nhất là ánh mắt của người lính đó. Đôi mắt vô hồn và trống rỗng.

Thế rồi, một cách hoàn toàn tự nhiên, người lính cứu hỏa bắt đầu nói và Joe cứ nghe. Người lính đó kể về những lần làm nhiệm vụ cứu hộ, đặc biệt ở những nơi có thảm họa, có khủng bố. Anh ấy kể về việc phải lôi từ đống đổ nát ra những con người không còn ra hình thù gì nữa, hoặc nhặt được một chiếc giày mà trong đó có cả những ngón chân. Joe lắng nghe.

Anh ấy kể về việc cố lau sạch vôi vữa ra khỏi một khuôn mặt với hy vọng cứu sống được một người, để rồi nhận ra rằng thân người đó không còn toàn vẹn. Joe vẫn lắng nghe. Và trong khi lắng nghe, Joe không phản ứng. Joe không tỏ vẻ ghê sợ. Joe không nghi ngờ, không thủ thế, không lùi lại, không xin lỗi để đi chỗ khác. Joe không phán xét. Joe không ngắt lời. Anh chỉ ngồi đó và lắng nghe.

Anh lắng nghe người lính cứu hỏa nói về một vụ khủng bố, và những tai nạn khủng khiếp ở khắp nơi, và về những chiếc giày… có rất nhiều những chiếc giày, anh ấy nói. Ở khắp mọi nơi… những chiếc giày.

Joe vẫn lặng lẽ dồn toàn bộ sự chú ý của mình cho người lính cứu hỏa và lắng nghe – và đó chính là điều mà anh ấy cần vào thời điểm đó. Và vì Joe lắng nghe, nên anh ấy tiếp tục nói. Anh ấy nói ra những nỗi đau của mình, nhiều hết mức có thể. Và Joe, ít nhất là trong lúc đó, đã giúp anh lính cứu hỏa mang bớt gánh nặng không thể tin nổi của anh ấy.

Khi tàu dừng lại, anh lính cứu hỏa bắt tay Joe, bằng bàn tay lấm lem của mình, và cảm ơn Joe. Anh ấy nói rằng nếu không có một người để chia sẻ ngày hôm ấy, rất có thể anh ấy sẽ bỏ công việc đang làm, vì cảm thấy không thể chịu đựng thêm được nữa.

Ngày hôm đó, Joe không hiến máu, cũng không dùng các kỹ năng về điện của mình để giúp ai trong thảm họa. Nhưng anh đã làm một trong những điều quan trọng nhất mà một con người có thể làm cho người khác. Anh đã dành toàn bộ sự chú ý của mình cho một người đang ngã lòng và mất phương hướng, và bằng cách ấy, Joe đã giúp cho người đó như tìm lại được đường đi của mình.

Mary Lou Casey từng nói: “Điều mà con người thực sự cần là được lắng nghe thực sự”. Vào bất kỳ thời điểm nào.

Hãy thực sự ở đó


14/04/2010 07:33:20

(SVVN) Dù bạn ở đâu, hãy thực sự ở đó, hãy thực sự tập trung vào điều bạn đang làm và đang nhắm tới. Khi bạn hoàn toàn hiện diện, thì bạn sẽ tận dụng được trọn vẹn từng phút một. Và từng phút được sống trọn vẹn cộng lại sẽ thành một cuộc đời được sống một cách tuyệt vời.


Có một câu chuyện vui kể về một chàng trai trẻ nộp hồ sơ xin làm việc với vị trí trực tổng đài điện tín. Đọc thấy quảng cáo trên báo, chàng trai này liền tới địa chỉ văn phòng công ty để đợi được phỏng vấn. Anh biết mã Morse và cho rằng mình đủ tiêu chuẩn ở mọi yêu cầu khác, nhưng anh cũng không tự tin lắm khi đến và thấy 7 ứng viên khác cũng đang ngồi đợi ở hành lang của một công ty lớn và ồn ào.

Anh nhìn thấy các vị khách đến và đi, và anh nghe thấy tiếng điện báo lích tích khắp nơi. Anh cũng để ý thấy một tấm bảng trên quầy lễ tân hướng dẫn các ứng viên đến xin việc phải điền thông tin vào một tờ khai và đợi được gọi vào một văn phòng phía trong để phỏng vấn. Anh liền lấy tờ khai, viết vào đó và ngồi xuống đợi.

Sau vài phút, chàng trai bỗng đứng dậy, băng ngang qua sảnh để tới một căn phòng tít phía trong cùng, và cứ thế bước vào đó. Một cách tự nhiên, các ứng viên khác đều ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn theo, tự hỏi tại sao anh chàng kia lại táo bạo đến vậy. Họ thì thầm với nhau và cuối cùng quyết định rằng, vì chưa có ai được gọi vào phỏng vấn, nên anh chàng kia rồi sẽ nhanh chóng bị khiển trách vì không làm theo đúng hướng dẫn, và có thể sẽ không đủ tiêu chuẩn để vào làm việc thôi.

Tuy nhiên, chỉ vài phút sau, chàng trai đó bước ra khỏi căn phòng phía trong, đi cùng là cán bộ phỏng vấn. Người phỏng vấn của công ty tuyên bố với các ứng viên khác: “Xin cảm ơn tất cả các bạn vì đã tới đây, nhưng chúng tôi đã tuyển được người cho vị trí còn trống rồi”.
Ai nấy đều tỏ ra lúng túng, và một ứng viên khác cất tiếng: “Đợi đã. Tôi chưa hiểu. Chúng tôi ở đây còn đợi lâu hơn anh kia, và chúng tôi thậm chí còn chẳng có cơ hội được phỏng vấn nữa”.

Người phỏng vấn đáp: “Trong suốt thời gian các anh ngồi ở đây, tín hiệu điện báo vẫn vang lên lặp đi lặp lại cùng một thông điệp là: “Nếu bạn hiểu được câu này, xin mời vào ngay phòng trong cùng, công việc sẽ là của bạn”. Vậy như các bạn thấy đấy, tất cả các bạn đều đã được gọi, nhưng chỉ có anh này nghe thấy và hiểu được thôi”.

Chàng trai đó đã biết một bài học giá trị của cuộc sống mà hầu hết mọi người bỏ lỡ: cho dù bạn đang ở đâu, hãy THỰC SỰ ở đó. Tức là không chỉ có mặt, mà cảm xúc cũng phải ở đó, tinh thần cũng phải ở đó. Tập trung và chú ý. Ở đó một cách trọn vẹn nhất mà bạn có thể.

Dù bạn ở đâu, hãy thực sự ở đó, hãy thực sự tập trung vào điều bạn đang làm và đang nhắm tới. Khi bạn hoàn toàn hiện diện, thì bạn sẽ tận dụng được trọn vẹn từng phút một. Và từng phút được sống trọn vẹn cộng lại sẽ thành một cuộc đời được sống một cách tuyệt vời.

Những gương mặt sinh viên nổi nhất Hà Nội


14/04/2010 07:12:05

(SVVN) Ai hát hay nhất ĐHQG Hà Nội? Nữ sinh nào nhảy đẹp nhất Hà Nội?Ai hát tiếng Pháp hay nhất miền Bắc? Có ngay đây....



Ai hát hay nhất ĐHQG Hà Nội?

Đó là nữ luật sư tương lai Hoàng Thu Thủy (1990). Thủy đoạt giải giọng ca "vàng" của ĐHQG Hà Nội trong đêm Vnu Hot Singer 2010. Tuy trong gia đình không có ai làm nghệ thuật nhưng 4 năm sinh hoạt tại Nhà văn hóa Ba Đình và Nhà văn hóa Cầu Giấy đã tạo một nền tảng khá vững chắc cho những thành công của cô trong lĩnh vực nghệ thuật sau này. Thủy có bảng thành tích rất khủng, trong đó đã giành 2 HCV các cuộc thi Tiếng hát học sinh thành phố Hà Nội năm 2003, 2004.

Hoang Thu Thuy.jpg



Trong đêm Vnu Hot Singer 2010, Thủy thể hiện ca khúc Gọi Tôi Hà Nội và Tuổi 20 với mong muốn: "Mang lại cho người nghe tình yêu với Hà Nội 1000 năm tuổi, đồng thời thể hiện sức trẻ, sự nhiệt tình của tuổi trẻ, của một cô gái vừa tròn 20". Trong phần biểu diễn, Thủy bị ngã trên sân khấu nhưng với sự cổ vũ của gia đình, bạn bè, thầy cô, Thủy đã nở nụ cười đứng lên thể hiện bài hát Tuổi 20 với câu hát đầu tiên: "Chẳng có chi làm tôi chùn bước". Chia sẻ cảm xúc sau khi giành giải nhất, Thủy nói: "Mình vừa tròn 20 tuổi cách cuộc thi vài ngày và giải nhất là một món quà sinh nhật đặc biệt, sẽ mãi là một kỷ niệm không thể quên trong cuộc đời sinh viên của mình".

Nữ sinh nào nhảy đẹp nhất Hà Nội?

Đó là Quách Thái Kim Khuê, sinh viên năm thứ 3 trường ĐH Ngoại thương Hà Nội. Kim Khuê nổi bật trong nhóm BFF của trường ĐH Ngoại thương Hà Nội khi tham gia cuộc thi Hotsteps - một cuộc thi thường niên dành cho các đội nhảy không chuyên trên địa bàn thành phố Hà Nội.

Học chuyên ngành Luật kinh doanh Quốc tế, nhưng với niềm đam mê Hiphop, từ năm 2007-2009, Khuê tham gia vào CLB Dancing trường ĐH Ngoại thương và làm trưởng ban chuyên môn. Trong thời gian này, hoạt động chủ yếu của Khuê trong CLB là tập luyện, biên đạo, biểu diễn nhiều thể loại dance (múa, hip hop, latin, cheer). Thời gian gần đây, cô nàng tập luyện cùng một số cựu thành viên của nhóm BigToe để chuyên sâu hơn về Hip Hop dance, đặc biệt là thể loại House và Hip hop Jazz Funk. Không ngừng lại ở đó, Khuê còn thường xuyên tự tìm hiểu các thể loại dance khác mà cô yêu thích qua các tài liệu trên Internet (múa hiện đại, jazz, belly dance,...)

_MG_8976.jpg

Tự nhận mình không phải là vũ công chuyên nghiệp, nhưng Khuê luôn tự nhắc nhở mình phải nghiêm túc và có trách nhiệm mỗi khi tập luyện và trình diễn trên sân khấu. Khuê đã giành vị trí số một trong gần một chục cuộc thi nhảy ở cấp độ quốc gia.

Không chỉ là nữ sinh có những điệu nhảy cuốn hút, Khuê còn tham gia lớp phim Tài Liệu- Trung tâm Hỗ Trợ Phát Triển Tài Năng Điện Ảnh Trẻ - Hội Điện Ảnh Việt Nam. Bên cạnh thời gian dành cho học tập ở trường và học nhảy, Khuê còn phụ trách Kế toán và trợ giảng Tiếng Anh tại Công ty ECAP.

Hiện Khuê đang học thêm Ballet ở trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội. Các bạn sinh viên yêu thích Dance có thể xem thêm các Clip của Khuê tại địa chỉ: http://www.youtube.com/ user/potassydefermium.

Ai hát tiếng Pháp hay nhất miền Bắc?

Đinh Thị Lan (sinh viên năm thứ 3 khoa Pháp, trường ĐH Hà Nội) đã giành giải nhất cuộc thi hát tiếng Pháp toàn miền Bắc lần thứ 13 một cách đầy thuyết phục với bài hát Si tu m'aimes (Nếu em yêu anh). Lan từng tham gia ca đoàn của nhà thờ, nơi bố cô làm ca trưởng tại Gia Viễn, Ninh Bình. Tuy gia đình không có điều kiện để học thanh nhạc nhưng Lan thường xuyên tham gia các chương trình văn nghệ của trường.

_MG_8839.jpg

Vì bận học và đi làm thêm nên Lan chỉ có một ngày để chuẩn bị cho cuộc thi hát tiếng Pháp toàn miền Bắc lần thứ 13. Vốn là một người giản dị, nên hầu hết trang phục biểu diễn của Lan đều do các bạn cùng phòng chuẩn bị. Chia sẻ những khó khăn trong quá trình tập luyện và tham gia cuộc thi, Lan tâm sự: "Lúc lên thi, mình cảm thấy rất run vì có nhiều người hát hay quá. Thậm chí mình đã phải tưởng tượng là mình sắp diễn một bài quyền để thấy tự tin hơn". (Bật mí rằng Lan đã từng theo học môn võ cổ truyền từ năm lớp 9).

PixShare – Cùng bạn chia sẻ hình ảnh


19/04/2010 05:15:20

Viettel vừa công bố cung cấp dịch vụ PixShare – một tính năng sáng tạo, độc đáo và lần đầu tiên xuất hiện tại Việt Nam phục vụ nhu cầu chia sẻ các file hình ảnh/video trực tiếp từ điện thoại di động tới các mạng xã hội. Cước thuê bao chỉ 5000đ mỗi tháng


PixShare là dịch vụ gửi/nhận file hình ảnh/video qua tin nhắn hoặc tải ảnh/video lên các mạng xã hội để chia sẻ với bạn bè, người thân. Trước đây, người dùng máy điện thoại di động có chức năng chụp ảnh chỉ chụp ảnh/ghi hình và lưu trữ tại máy điện thoại của họ hoặc gửi qua Bluetooth hay gửi tin nhắn MMS (tin nhắn đa phương tiện) tới một nhóm nhỏ bạn bè.

Với PixShare khách hàng vừa tạo được kho lưu trữ cả trong điện thoại và tại địa chỉ http://pixshare.vn lại vừa giới thiệu được những tác phẩm của mình tới hàng triệu người trên mạng xã hội như Facebook, Twitter, Picassa... Đối với các bức ảnh có kích cỡ lớn, PixShare sẽ tự động điều chỉnh kích cỡ phù hợp để tải được ảnh lên các trang xã hội mà chất lượng không hề thay đổi so với ảnh gốc.

Một ưu điểm khác của PixShare là mọi thao tác được diễn ra trên chiếc di động, nên khách hàng sẽ không còn phụ thuộc vào máy tính và kết nối internet. Khách hàng dù ở đâu, vào bất cứ thời điểm nào cũng có thể chia sẻ hình ảnh/video thành công.

“PixShare là dịch vụ đầu tiên tại Việt Nam mang tới cho khách hàng những cảm nhận thực sự về “giá trị” của “sự chia sẻ” tức thời. Dịch vụ này đang phổ biến tại rất nhiều quốc gia trên thế giới như Thụy Điển, Trung Quốc, Philippin, Pakistan… và chúng tôi mong rằng tại Việt Nam khách hàng sẽ đón nhận PixShare như một ứng dụng sáng tạo vì khách hàng”- Ông Hoàng Sơn – Giám đốc Viettel Telecom chia sẻ.

Để mọi khách hàng đều có cơ hội sử dụng PixShare, Viettel cung cấp dịch vụ với mức phí thuê bao tháng chỉ 5000đ, và phương thức tính phí có lợi nhất cho người sử dụng như sau: phí chia sẻ qua tin nhắn chỉ 200đ/SMS; không tính phí gửi/nhận qua email; Khi thực hiện tải ảnh/video lên các địa chỉ website hoặc wapsite, khách hàng trả phí Data theo gói cước khách hàng đang sử dụng.

Bên cạnh đó, nhằm tránh những phiền phức khi khách hàng sử dụng dịch vụ, giao diện của ứng dụng PixShare được thiết kế đơn giản, các bước đăng nhập, gửi nhận, chia sẻ… theo trình tự logic, dễ nhận biết. Khi khách hàng đăng ký, hệ thống sẽ trả về một tin nhắn duy nhất kèm theo đường link để khách hàng nhập tên sử dụng và mật mã xác nhận tài khoản.

Tài khoản đăng ký thành công, khách hàng tiếp tục làm theo hướng dẫn trên máy các bước cài đặt. Trên giao diện PixShare có 9 thư mục khác nhau như: Hướng dẫn, Bạn bè, Trạng thái, Trình duyệt, Cài đặt, Giới thiệu… Hai thư mục sẽ được thường xuyên sử dụng là “Tài khoản cá nhân” và “Trang liên kết”. Tất cả ảnh/video thành viên tải lên sẽ được lưu trữ tại “Tài khoản cá nhân” để khách hàng có thể kết bạn, bình luận, hoặc đánh giá. Trong khi đó, tại “Trang liên kết”, khách hàng có thể liên kết ảnh và video đến các địa chỉ như Facebook, YouTube, Picasa, Twitter, Photobucket, Flick…

Khách hàng có thể chọn một trong các hình thức gồm gửi tin nhắn DK tới 9226, hoặc truy cập từ máy tính qua website http://pixshare.vn, hoặc từ di động qua wapsite http://pixshare.vn để đăng ký dịch vụ. Hiện tại, có khoảng 250 dòng máy điện thoại bao gồm cả 2G và 3G có thể sử dụng PixShare. Trong đó có các thương hiệu điện thoại gần gũi với người Việt Nam như Nokia, SamSung, Sony Erricson, Motorola…

Trong thời gian khai trương dịch vụ, để chào mừng những khách hàng đầu tiên đăng ký PixShare từ ngày 15/04/2010 đến ngày 31/05/2010, Viettel tặng toàn bộ cước sử dụng dịch vụ (không bao gồm phí data) đến hết ngày 31/05/2010.

Khởi tranh vòng loại Robocon 2010 khu vực Miền Bắc tại Hà Nội


21/04/2010 09:44:48

(SVVN) Hôm qua, ngày 20/4/2010 đã diễn ra lễ khai mạc Vòng sơ tuyển Robocon khu vực miền Bắc tại Hà Nội. Chủ đề của cuộc thi năm nay là "Robo-Pharaohs xây Kim tự tháp", đề thi do nước chủ nhà Ai Cập ra đề


Ý tưởng được dựa trên việc một cỗ máy thời gian ảo đưa những người thợ xây dựng Kim tự tháp của Ai Cập vào trong phòng học của các trường kỹ thuật. Mục tiêu mới là xây dựng các phần của 3 Kim tự tháp theo trình tự. Các thành viên trong đội phải có sự nhanh nhẹn, chính xác và phối hợp tốt. Họ phải tuân theo quy định không được sử dụng bất kỳ một vật liệu kết dính nào giữa các khối cấu kiện.

Cuộc thi sáng tao robot Việt Nam (Robocon Việt Nam) là cuộc thi thường niên bắt đầu từ năm 2003 dành cho sinh viên khối kỹ thuật trong cả nước, do Đài Truyền hình Việt Nam tổ chức, Toyota Việt Nam là nhà tài trợ chính. Tham dự Robocon 2010, khu vực miền Bắc năm nay có tổng số 118 đội đến từ các trường đại học và cao đẳng.

Gameshow I-Invest dành cho sinh viên “mê” chứng khoán


15/04/2010 04:54:47

Lần đầu tiên tại một gameshow, sinh viên mê chứng khoán sẽ được dùng tiền thật để chơi thật.


Diễn ra từ ngày 18/4 đến 8/5, gameshow I-Invest dành cho tất cả các bạn sinh viên ở Hà Nội. Chương trình được tổ chức với mong muốn tạo ra một sân chơi bổ ích và lí thú dành cho toàn thể các bạn sinh viên yêu thích và đam mê chứng khoán. Số tiền công ty Artex tài trợ trong tài khoản của mỗi đội chơi là 15 triệu đồng/ 1 đội. Các bạn sẽ dùng số tiền này, vận dụng sự am hiểu của mình về thị trường chứng khoán để giao dịch, mua bán cổ phiếu.

Chương trình là cơ hội để các bạn giao lưu học hỏi, chia sẻ những kiến thức, kinh nghiệm đầu tư, hoàn thiện những kỹ năng mềm. Ngoài ra, đây cũng là môi trường thuận lợi để trau dồi kiến thức về chứng khoán với những chuyên gia có kinh nghiệm và nắm bắt những cơ hội nghề nghiệp tương lai.